Tâm điểm

Hỗ trợ tiền đổi xe xăng sang xe điện: Để chính sách đi vào đời sống

Theo số liệu thống kê mới nhất từ Sở Xây dựng Hà Nội, thành phố đang quản lý khoảng 8 triệu phương tiện giao thông các loại. Trong số này, xe máy chiếm tỷ lệ áp đảo lên đến 84%, tương đương hơn 6,7 triệu chiếc. Tốc độ tăng trưởng bình quân của lượng xe máy duy trì ở mức 4-5% mỗi năm. Thực trạng này đặt ra áp lực khổng lồ lên hệ thống hạ tầng giao thông và chất lượng môi trường không khí tại Thủ đô.

Trước bối cảnh đó, Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội đã chính thức công bố dự thảo lấy ý kiến về cơ chế chính sách hỗ trợ người dân chuyển đổi từ xe máy xăng sang xe máy điện (dự thảo). Đây là một cấu phần quan trọng để hiện thực hóa cam kết đưa phát thải ròng về mức 0 vào năm 2050 của Chính phủ.

Một chính sách có quy mô tác động đến hàng triệu người dân ngay lập tức nhận được sự quan tâm sâu sắc từ dư luận. Các nhóm ý kiến đa chiều xuất hiện trên cả phương tiện truyền thông lẫn các diễn đàn khoa học. Thiết nghĩ việc phân tích và đánh giá các nhóm ý kiến này một cách khách quan, dựa trên cơ sở dữ liệu thực tế, là điều kiện tiên quyết để hoàn thiện chính sách. Các góc nhìn vào 4 nhóm vấn đề cốt lõi bao gồm tài chính cá nhân, hạ tầng kỹ thuật, thói quen tiêu dùng và quản lý thực thi.

Hỗ trợ tiền đổi xe xăng sang xe điện: Để chính sách đi vào đời sống - 1

Xe máy là phương tiện mưu sinh của nhiều người dân (Ảnh: Thành Đông).

Dưới góc độ kinh tế học hành vi và tài chính hộ gia đình, nhóm ý kiến đầu tiên hướng vào tính hiệu quả của mức hỗ trợ. Theo nội dung dự thảo, thành phố dự kiến hỗ trợ tối đa 20% giá trị phương tiện chuyển đổi nhưng không quá 5 triệu đồng cho một xe đối với đối tượng thông thường. Mức hỗ trợ này cũng có thể được quy đổi tương đương thành thẻ sử dụng dịch vụ vận tải hành khách công cộng.

Nhiều người cho rằng con số 5 triệu đồng là quá thấp để tạo ra động lực chuyển đổi hành vi mạnh mẽ. Hiện nay, lực lượng lao động phổ thông, người chạy xe công nghệ và tiểu thương là những người sở hữu lượng xe máy xăng cũ nhiều nhất.

Giá trị thương mại hiện tại của những chiếc xe máy xăng cũ này chỉ từ 3 đến 7 triệu đồng một chiếc. Trong khi đó, khảo sát thị trường xe 2 bánh cho thấy, giá của một chiếc xe máy điện có công suất và độ bền tương đương xe xăng 110 phân khối là rất cao, nằm trong khoảng từ 30 đến hơn 50 triệu đồng. Người dân cũng phải gánh thêm chi phí thuê pin từ 350.000 đến 600.000 đồng mỗi tháng. Nếu trừ đi khoản hỗ trợ 5 triệu đồng, người tiêu dùng vẫn phải tự đối ứng từ 25 đến 45 triệu đồng. Đây là một khoản chi phí lớn đối với thu nhập bình quân của cư dân đô thị Hà Nội, hiện đạt khoảng 8-9 triệu đồng một tháng.

Khoản chênh lệch tài chính quá lớn khiến người dân có xu hướng giữ lại phương tiện cũ để sử dụng. Họ chấp nhận trả các chi phí sửa chữa nhỏ lẻ thay vì bỏ ra một khoản đầu tư lớn cho một công nghệ mới.

Ngược lại, dự thảo áp dụng mức hỗ trợ cao cho nhóm yếu thế. Cụ thể, hộ cận nghèo được hỗ trợ 80% giá trị xe nhưng không quá 15 triệu đồng. Hộ nghèo được hỗ trợ 100% giá trị xe nhưng không quá 20 triệu đồng. Quy định này nhận được sự đồng thuận lớn vì mang tính an sinh xã hội sâu sắc.

Tuy nhiên, theo thống kê thì tỷ lệ hộ nghèo và cận nghèo của thành phố hiện nay đã giảm xuống dưới 0,5% tổng số hộ dân. Điều này đồng nghĩa với việc nhóm nhận mức ưu đãi cao nhất chỉ chiếm một tỷ lệ vô cùng nhỏ trong tổng số hơn 6 triệu chủ xe máy. Nhóm tạo ra tần suất di chuyển lớn nhất và phát thải nhiều nhất lại là tầng lớp lao động trung lưu. Nhóm này chiếm hơn 90% lưu lượng giao thông nhưng chỉ nhận được mức hỗ trợ 5 triệu đồng. Do đó, chính sách trợ giá hiện tại nên được xem xét để "đánh trúng" vào phân khúc mục tiêu, qua đó tối ưu hóa hiệu quả giảm phát thải.

Dưới lăng kính kỹ thuật và quy hoạch đô thị, hạ tầng trạm sạc là vấn đề lớn được quan tâm bàn luận. Một chính sách chuyển đổi phương tiện xanh chỉ khả thi khi có hệ sinh thái hạ tầng đồng bộ và an toàn.

Đặc trưng kiến trúc của Hà Nội là hệ thống ngõ ngách chằng chịt. Khoảng 40% cư dân nội đô đang sinh sống trong các con ngõ nhỏ có bề rộng chưa đầy 2m. Thành phố cũng đang tồn tại hơn 1.200 tòa nhà chung cư cũ được xây dựng từ thế kỷ trước. Tại những khu vực này, không gian dành cho việc lắp đặt các trạm sạc xe điện gần như bằng không. Người dân trong ngõ sâu không thể tự kéo dây điện từ nhà ra vỉa hè để sạc xe qua đêm. Hành vi này vi phạm nghiêm trọng các quy định về an toàn giao thông và phòng chống cháy nổ.

Đối với các chung cư cao tầng hiện đại, việc bố trí khu vực sạc điện cũng có nhiều trở ngại. Ban quản trị các tòa nhà gặp khó khăn do giới hạn thiết kế của trạm biến áp nội khu. Hệ thống kỹ thuật ban đầu không được thiết kế để chịu tải cho kịch bản hàng ngàn xe điện cắm sạc cùng một lúc. Nếu thành phố không sớm ban hành quy chuẩn kỹ thuật rõ ràng về trạm sạc, rủi ro với hạ tầng là rất lớn.

Ngoài ra, áp lực lên lưới điện vào mùa nắng nóng cũng là một bài toán vĩ mô cần tính toán. Theo số liệu từ Tập đoàn Điện lực Việt Nam, công suất tiêu thụ điện của Hà Nội vào những ngày nắng nóng cực đoan thường tăng từ 15-20%. Việc hàng trăm ngàn chiếc xe điện đồng loạt cắm sạc vào khung giờ cao điểm 19-22h sẽ gây quá tải cục bộ. Hiện tượng này có thể dẫn đến sự cố sụt áp nghiêm trọng và làm mất an toàn cho toàn bộ lưới điện thành phố.

Bên cạnh đó, thói quen tiêu dùng và đặc tính vận hành của phương tiện cũng là những yếu tố định hình hành vi của người dân. Xe máy xăng đã bắt rễ sâu vào đời sống người Việt nhờ tính cơ động và linh hoạt tuyệt đối. Toàn địa bàn thành phố Hà Nội hiện có hơn 500 cửa hàng xăng dầu đang hoạt động ổn định. Người đi xe máy xăng chỉ mất chưa đầy 2 phút để nạp đầy nhiên liệu và tiếp tục hành trình dài. Ngược lại, công nghệ sạc xe điện hiện nay vẫn còn những giới hạn nhất định về mặt thời gian. Để đạt được 80% dung lượng pin, công nghệ sạc nhanh hiện tại vẫn cần 35-40 phút.

Với chế độ sạc thông thường, người dùng phải mất 4-6 tiếng đồng hồ. Quãng đường di chuyển sau một lần sạc đầy chỉ giới hạn trong khoảng 80-100km. Đây là một bất tiện rất lớn đối với những người làm nghề giao hàng hoặc tài xế công nghệ. Quãng đường di chuyển trung bình của nhóm đối tượng này lên tới 150-200km mỗi ngày. Thời gian chờ sạc kéo dài sẽ trực tiếp làm giảm năng suất lao động và thu nhập của họ.

Đặc điểm thời tiết và địa hình đặc thù của Hà Nội cũng gây ra nhiều lo ngại cho người dùng xe điện. Theo công bố của Công ty Thoát nước Hà Nội, thành phố có hơn 30 điểm ngập úng cố định khi có mưa lớn. Mực nước tại các điểm ngập này thường xuyên vượt ngưỡng từ 30 đến 50 cm. Người dân luôn e ngại về độ bền của hệ thống pin và mô tơ điện khi phải lội nước. Mặc dù các hãng xe đều công bố tiêu chuẩn chống nước IP67, thực tế vận hành vẫn phát sinh nhiều rủi ro. Chi phí thay thế cụm pin mới khi bị tổn hại do ngập nước chiếm tới 40-50% giá trị chiếc xe.

Ngoài ra, các chuyên gia còn đề cập thách thức lớn hơn nằm ở giai đoạn cuối vòng đời của phương tiện, cụ thể là việc xử lý các khối pin hết hạn... Về lâu dài, vấn đề này liên quan đến việc xem xét quy định về trách nhiệm thu hồi pin của nhà sản xuất; kế hoạch xây dựng các nhà máy tái chế pin chuyên dụng đạt tiêu chuẩn quốc tế...

Ở góc độ quản lý nhà nước, các chuyên gia pháp lý bày tỏ quan ngại về quy trình thực thi chính sách. Để nhận được tiền hỗ trợ, người dân phải trải qua quy trình kiểm định và tiêu hủy xe cũ rất phức tạp. Thủ tục này vô hình trung tạo ra một gánh nặng hành chính mới cho các cơ quan quản lý cấp cơ sở.

Tiêu chí xác định xe máy cũ cần loại bỏ hiện vẫn chưa được thống nhất rõ ràng. Việc dựa vào tuổi đời xe trên 15 năm để ép buộc tiêu hủy có thể gây lãng phí tài sản xã hội. Dữ liệu từ các đợt đo kiểm khí thải thí điểm trước đây cho thấy một kết quả bất ngờ. Có tới hơn 50% số xe máy trên 15 năm tuổi vẫn đạt tiêu chuẩn khí thải nếu được bảo dưỡng định kỳ. Chi phí bảo dưỡng, thay dầu cho những chiếc xe này rất thấp, chỉ dưới 200.000 đồng. Do đó, việc tiêu hủy cơ học dựa trên năm sản xuất sẽ gặp phải sự phản ứng từ phía người dân.

Ngược lại, nếu quy trình kiểm soát lỏng lẻo, nguy cơ trục lợi chính sách từ ngân sách là rất cao. Các cá nhân có thể thu gom xe máy nát trên thị trường với giá chỉ vài trăm ngàn đồng. Sau đó, họ mang xe đến các điểm thu hồi để làm thủ tục nhận gói hỗ trợ 5 triệu đồng nhằm mua xe điện. Một số đối tượng có thể lợi dụng kẽ hở để mua xe điện trợ giá rồi bán lại kiếm lời trên thị trường thứ cấp.

Việc kiểm soát dòng tiền ngân sách đi đúng đối tượng đòi hỏi một hệ thống quản trị công cực kỳ hiện đại. Hệ thống cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư và phương tiện giao thông phải được kết nối đồng bộ hoàn toàn.

Nhìn chung, các nhóm ý kiến đối với dự thảo mang tính xây dựng rất cao. Dư luận ủng hộ mục tiêu giao thông xanh nhưng đòi hỏi một lộ trình thực hiện toàn diện và thực chất. Việc tặng tiền mua xe chỉ là điều kiện cần, xây dựng hạ tầng trạm sạc và đơn giản hóa thủ tục mới là điều kiện đủ để chính sách đi vào đời sống.

Tác giả: Ông Lê Trung Hiếu là Phó Giám đốc Sở Tài chính Hà Nội.

Chuyên mục TÂM ĐIỂM mong nhận được ý kiến của bạn đọc về nội dung bài viết. Hãy vào phần Bình luận và chia sẻ suy nghĩ của mình. Xin cảm ơn!