Lao động "chạy dịch": Ra đi mang hi vọng, hồi hương "ôm" theo nợ

(Dân trí) - Từ Sơn La vào Bình Dương mới hơn một tháng thì bùng dịch, Đinh Văn Đức phải vay nợ để duy trì cuộc sống. Không còn trả năng bám trụ, vợ chồng Đức chạy xe máy về quê cùng khoản nợ 20 triệu đồng.

Ôm nợ về quê

Dừng chân nghỉ ở quãng giữa 2 cầu Bến Thủy (thành phố Vinh, Nghệ An) theo hướng dẫn của lực lượng chức năng, trong khi vợ cho con gái ăn tạm cái bánh mỳ, Đinh Văn Đức (SN 1995, quê xã Tường Hà, Phù Yên, Sơn La) tranh thủ kiểm tra lại con "chiến mã".

Lao động chạy dịch: Ra đi mang hi vọng, hồi hương ôm theo nợ - 1

Đoàn lao động các tỉnh biên giới phía Bắc từ Bình Dương qua khu vực cầu Bến Thủy (thành phố Vinh, Nghệ An) dừng chân nghỉ theo hướng dẫn của lực lượng chức năng (Ảnh: V.Lang).

"Chạy trên đường chỉ sợ buồn ngủ với hỏng xe. Hôm qua xe vừa hỏng, không tự sửa được, phải vào nhờ người dân sửa cho, hết 200 nghìn đồng", người đàn ông mắt vằn đỏ vì gần như thức gần 2 ngày đêm liên tục trên hành trình chạy xe từ Bình Dương về Sơn La, cho hay.

Lao động chạy dịch: Ra đi mang hi vọng, hồi hương ôm theo nợ - 2

Cả gia đình Đinh Văn Đức (Sơn La) chạy xe máy từ Bình Dương về quê. Hiện bố mẹ vợ và em gái vợ Đức đang mắc kẹt trong đó chưa thể về vì không có xe máy (Ảnh: Hoàng Lam).

Vợ chồng Đức mang theo cô con gái 2 tuổi, cùng bố mẹ vợ và em gái vợ vào Bình Dương "làm công ty", mong cuộc sống khấm khá hơn khi làm nương rẫy ở quê nhà. Bố vợ ở nhà trông cháu, 4 người còn lại đi làm công nhân, vừa được một tháng 5 ngày thì dịch bùng phát. Hôm đó, Đức vừa nhận lương tháng đầu tiên, tổng cộng được 5,7 triệu đồng.

Lao động chạy dịch, ôm nợ về quê (Thực hiện: Hoàng Lam)

Cứ nghĩ dịch nhanh chóng qua đi nên khi công ty đóng cửa, Đức động viên mọi người cố gắng chờ, hết dịch thì đi làm tiếp. Nhưng chờ mãi, một tháng, 2 tháng, rồi 3 tháng trôi qua, công ty vẫn chưa mở cửa trở lại.

"Tiền cạn dần, tôi phải vạy mượn để duy trì cuộc sống. Khoản nợ lên đến 20 triệu rồi. Nay thành phố nới lỏng hơn một chút, hai vợ chồng bàn nhau về quê thôi, ở lại thì chết đói mất", Đức kể.

Lao động chạy dịch: Ra đi mang hi vọng, hồi hương ôm theo nợ - 3

Đức tranh thủ kiểm tra con "chiến mã" đã vượt 1.000 nghìn cây số từ Bình Dương ra Nghệ An. Với Đức, chặng đường về nhà sợ nhất là buồn ngủ và hỏng xe (Ảnh: Hoàng Lam).

Hai vợ chồng và con gái chạy một chiếc xe máy, trên xe là tất cả tài sản của họ. Đức lấy cái chăn của con lót vào yên xe cho đỡ xóc, ngày 2/10, nhập đoàn chạy ngược ra Bắc. Bố mẹ vợ và em vợ không có xe máy, phải ở lại, chờ tỉnh Sơn La tổ chức vào đón công dân thì về.

Lao động chạy dịch: Ra đi mang hi vọng, hồi hương ôm theo nợ - 4

Trong khi đó, nhiều người khác tranh thủ ngả lưng trên vỉa hè để lấy lại sức tiếp tục hành trình hồi hương tránh dịch (Ảnh: Hoàng Lam).

Lao động chạy dịch: Ra đi mang hi vọng, hồi hương ôm theo nợ - 5

Một người đàn ông khác gục đầu trên xe máy tranh thủ chợp mắt. Họ đã vượt gần 1.000 cây số trong suốt 2 ngày đêm (Ảnh: Hoàng Lam).

Sợ bất trắc, sợ xe hỏng, sợ lây nhiễm dịch bệnh trên đường về... nhưng trong tình thế này, Đức không còn sự lựa chọn khác. Đoàn xe máy rồng rắn theo nhau rời nơi đã từng là hi vọng để về quê tránh dịch mang theo tâm tư trĩu nặng. Dọc đường, mỗi khi mệt quá, Đức dừng xe, dựng chiếc lều lên cho vợ con nghỉ, còn mình thì chợp mắt một lát, không dám nghỉ lâu vì sợ lạc đoàn.

"Chắc về anh chị cho con lợn, con gà rồi nuôi thôi", Đức nói về tương lai khi khoản nợ 20 triệu đồng lơ lửng trên đầu và quãng đường từ Nghệ An ra tới Sơn La vẫn xa vời vợi...

Cứ đi đã, rồi kiểu gì cũng về đến nhà

Gửi con cho ông bà ngoại, vợ chồng Lý Mý Na và Thào Thị Xai (quê Hà Giang) vào Bình Dương làm thuê cho một công ty chuyên về sản xuất nhựa. "Làm 2 tháng, nghỉ dịch 3 tháng", Lý Mý Na "tổng kết" ngắn gọn về quãng thời gian gần nửa năm qua của mình.

Lao động chạy dịch: Ra đi mang hi vọng, hồi hương ôm theo nợ - 6

"Hết tiền rồi, công ty chưa mở để làm việc, phải về thôi", chị Thào Thị Xai, quê tỉnh Hà Giang, tâm sự (Ảnh: Hoàng Lam).

Hai vợ chồng ru rú trong phòng trọ vì sợ lây Covid-19. Sợ dịch, nhớ con, tối nào Thào Thị Xai cũng khóc, đòi về. Hai vợ chồng may mắn được tiêm một mũi vaccine phòng Covid-19, nhân khi Bình Dương nới lỏng giãn cách, Lý Mý Na đưa vợ về quê.

"Tiền hết rồi, ở lại thì không có gì ăn, công ty cũng chưa mở cửa để mà làm việc tiếp. Đi xe máy, đường đông quá cũng sợ, lúc đầu thì mở bản đồ trên điện thoại để chạy, sau được công an đưa về, không sợ nữa", Thào Thị Xai nói.

Lao động chạy dịch: Ra đi mang hi vọng, hồi hương ôm theo nợ - 7

Đôi mắt đỏ ngầu, mệt mỏi nhưng ông bố Thào A Cháng (quê Sơn La) không biết phải đi bao lâu và bao xa nữa mới về đến nhà (Ảnh: Hoàng Lam).

Lao động chạy dịch: Ra đi mang hi vọng, hồi hương ôm theo nợ - 8

Thào A Cháng quyết định đi cả nghìn cây số bằng xe máy hồi hương là để đưa cậu con trai về đi học. Cậu bé Thào A Long đã rơi mất một chiếc dép vì ngủ gật trên đường (Ảnh: Hoàng Lam).

Anh Thào A Cháng (trú huyện Phù Yên, Sơn La) và vợ vào Bình Dương làm việc đã lâu, để 3 đứa con ở nhà nhờ ông bà trông nom. Nghỉ hè, cậu bé Thào A Long được bố mẹ đón vào chơi rồi mắc kẹt ở lại do dịch Covid-19 bùng phát. Khi Bình Dương nới lỏng giãn cách, anh Thào A Cháng quyết định đưa con về "để cháu đi học". Thào A Long đã muộn học một tháng so với các bạn.

Lao động chạy dịch: Ra đi mang hi vọng, hồi hương ôm theo nợ - 9

Trong đống hành lý chất trên xe máy không thể thiếu can xăng để tiếp nhiên liệu kịp thời, không bị lạc đoàn (Ảnh: Hoàng Lam).

"Đi 4 ngày rồi với ra đến đây", anh Cháng nói. Khuôn mặt của anh cháy sém, nhọ nhem bụi đường, đôi bàn tay hằn vệt cháy nắng. Trong lúc tạm dừng chờ hướng dẫn để đi tiếp, cậu bé Thào A Long bóp đầu cho mẹ. Hành trình hơn 1.000 cây số khiến một chiếc dép của Long rơi đâu mất không rõ nhưng cậu vẫn nhất quyết không bỏ chiếc dép còn lại.

Lao động chạy dịch: Ra đi mang hi vọng, hồi hương ôm theo nợ - 10

Buộc lại hành lý để tiếp tục hành trình. Họ đang cách quê nhà trên dưới 500 cây số, trong thời tiết mưa gió do ảnh hưởng của đợt không khí lạnh đầu mùa (Ảnh: Hoàng Lam).

Hỏi đi bao lâu nữa mới về đến nhà, Thào A Cháng lắc đầu: "Không biết đâu. Cứ đi đã, kiểu gì cũng về đến nhà".

Có lẽ, chính niềm tin "cứ đi rồi sẽ về" đã giúp người đàn ông này đủ tỉnh táo để chạy xe suốt 4 ngày qua trong hành trình về quê tránh dịch, nơi có 2 đứa con khác đang chờ...

Tin liên quan
Đang được quan tâm