Thêm lời khai tố cáo "cơ chế vòi vĩnh" của cựu Cục trưởng Trần Việt Nga
(Dân trí) - Tại tòa, một bị cáo khai đã gặp nhiều khó khăn khi xin xác nhận hồ sơ quảng cáo. Chỉ khi đưa tiền "cơ chế" cho bà Trần Việt Nga, hồ sơ mới dễ dàng được thông qua.
Chiều 6/1, TAND TP Hà Nội tiếp tục xét hỏi các bị cáo trong vụ án xảy ra tại Cục An toàn thực phẩm Bộ Y tế.
Tại tòa, bị cáo Đậu Thị Giang khai trước thời điểm tháng 7/2018, cựu Cục trưởng Nguyễn Thanh Phong là người có thẩm quyền ký xác nhận các hồ sơ quảng cáo.
Giang cho biết, khoảng thời gian này, các hồ sơ của Giang khi nộp lên đều có kết quả gần như đúng hẹn, tối đa khoảng một tháng là được ông Phong ký và không bị gây khó khăn, chỉ phải “cảm ơn” 500.000 đồng/hồ sơ.
Trước lời khai này, bị cáo khẳng định bản thân không có quan hệ cá nhân với ông Phong. Sau tháng 7/2018, thẩm quyền ký xác nhận hồ sơ quảng cáo được chuyển giao cho bà Trần Việt Nga, khi đó là Phó Cục trưởng Cục An toàn thực phẩm.
Giang khai thời điểm trên, bị cáo đang có 2 bộ hồ sơ chưa được xác nhận, nằm trên hệ thống.

Các bị cáo tại phiên tòa (Ảnh: Phùng Nam).
“Hồ sơ của bị cáo bị kéo dài rất lâu, phải bổ sung 4-6 lần, bị trả quá hạn. Bị cáo nhận nhiều công văn đề nghị bổ sung, và sau đó cũng bổ sung hầu như không còn một cái gì nữa”, Giang khai.
Vì vậy, Giang đã tìm đến chuyên viên thẩm xét hồ sơ là Phùng Thị Thúy Hà và hỏi nhiều lần về lý do hồ sơ bị kéo dài dù đã bổ sung, chỉnh sửa.
“Hà bảo đang chờ cơ chế của chị Nga”, Giang trình bày và cho biết sau một thời gian đợi không có kết quả, bị cáo tiếp tục gặp Hà và được Hà gợi ý lên gặp Cục phó Nga.
“Hà dặn bị cáo đưa 2 triệu đồng/hồ sơ, nên bị cáo lên cầm 4 triệu đồng cho 2 hồ sơ, gói vào một tờ giấy A4, bên ngoài ghi mã hồ sơ”, Giang khai.
Tại phòng của bà Nga, Giang cho biết để 4 triệu đồng trên bàn và nói với Cục phó “hồ sơ đã nộp lâu rồi, sửa đổi bổ sung rồi, nhờ chị Nga xem xử lý giúp”. Sau khi đưa tiền, 2 hồ sơ của Giang lập tức được thông qua khi đến hạn.
Sau một thời gian, Giang khai được Hà gọi, thông báo về cơ chế để không bị gây khó khăn là phải chi 4-8 triệu đồng/hồ sơ tùy loại. “Theo như Hà trao đổi, bị cáo hiểu đó là cơ chế của chị Nga”, Giang nói.
HĐXX xét hỏi Giang căn cứ nào để xác định chính xác số tiền phải đưa để hồ sơ quảng cáo được xác nhận.
Theo Giang, hồ sơ market có nội dung đơn giản là 4 triệu đồng, phức tạp hơn là 5 triệu đồng; clip TVC dưới 30 giây là 5 triệu, dài hơn là 6 triệu đồng. Nếu muốn clip hoặc market dài hơn mà không bị sửa thì 6-8 triệu đồng.
“Giai đoạn đầu, bị cáo chưa biết như nào là nội dung ít, phức tạp nên thường hỏi lại chuyên viên để biết. Sau đó khi quen, bị cáo tự đánh giá để chuyển tiền”, Giang khai và cho biết thường chuyển tiền qua chuyển khoản.
Tại bục khai báo, Giang khai đã nộp 332 hồ sơ và chuyển hơn 1,7 tỷ đồng tiền “cơ chế” cho Hà. Từ việc giải quyết hồ sơ cho khách hàng, Giang được hưởng lợi 500.000 đồng/hồ sơ, tổng 166 triệu đồng.

Bị cáo Trần Việt Nga, cựu Cục trưởng Cục An toàn thực phẩm (Ảnh: Phùng Nam).
Trước đó sáng cùng ngày, cựu Cục trưởng Trần Việt Nga lại phủ nhận việc cố tình để hồ sơ chậm ký nhằm gây sức ép cho doanh nghiệp, nếu có chậm trễ chỉ trong thời gian ngắn do hoàn cảnh gia đình khi mẹ bị cáo điều trị bệnh dài ngày.
Bị cáo Nga khẳng định không câu kết với doanh nghiệp, không bỏ qua sai phạm và chỉ ký khi hồ sơ đầy đủ, đúng quy định; kể cả trường hợp không đưa tiền, hồ sơ vẫn được giải quyết bình thường.
Theo lời khai của bà Nga, khi mới nhận nhiệm vụ ký giấy xác nhận quảng cáo, bà từng trao đổi với bị cáo Trần Thị Thu Liễu (cựu Phó Trưởng phòng phụ trách lĩnh vực Thông tin, giáo dục truyền thông) về việc có nên lập đầu mối quản lý tiền “cảm ơn” của doanh nghiệp hay không, cũng như việc “mỗi hồ sơ lãnh đạo Cục có được 2 triệu đồng/hồ sơ hay không”.
Tuy nhiên, bị cáo Nga khai khi đó bị cáo Liễu nói không thể thực hiện vì hồ sơ quảng cáo đơn giản, dễ làm. Sau đó, bị cáo cho biết đã không chỉ đạo, không ép buộc và cũng không yêu cầu chuyên viên thực hiện.
Theo bị cáo Nga, mức thu từ 4 triệu đến hơn 8 triệu đồng/bộ hồ sơ là do các chuyên viên tự thỏa thuận với doanh nghiệp, bị cáo “không biết và không quy định”. Bị cáo cũng nói không yêu cầu mỗi hồ sơ phải đưa bao nhiêu tiền, cho rằng đây là tiền doanh nghiệp tự “cảm ơn”.













