Thứ bảy, 13/02/2021 - 10:00

GS.TS Lê Ngọc Thành: "Làm thầy không nhất thiết phải đứng trên bục giảng"

Dân trí

"Khi nhận các bác sĩ trẻ tôi dạy các em rằng "làm người trước rồi làm nghề sau" người tốt thì nghề sẽ tốt"

Đó là chia sẻ của GS.TS Lê Ngọc Thành - Hiệu trưởng Trường Đại học Y dược - Đại học Quốc gia Hà Nội, Giám đốc Bệnh viện E.

GS.TS Lê Ngọc Thành: Làm thầy không nhất thiết phải đứng trên bục giảng - 1

Sinh ra trong một gia đình có truyền thống làm nghề thầy thuốc nhiều đời, GS. Thành quyết tâm theo đuổi nghiệp y, nhưng ông cũng đến với nghề giáo một cách tự nhiên.

Đến với nghề giáo một cách tự nhiên

Hẹn 5 lần 7 lượt mới gặp được GS.TS Lê Ngọc Thành - Hiệu trưởng Trường Đại học Y dược - Đại học Quốc gia Hà Nội, Giám đốc Bệnh viện E. Không phải vì ông "chảnh", mà vì công việc của ông quá bận rộn khi vừa phải điều trị, phẫu thuật cho bệnh nhân, lại vừa phải lo truyền dạy cho những lứa học trò, hết ngày này qua tháng khác. GS. Thành lúc nào cũng tất tưởi với chồng hồ sơ bệnh án và giấy tờ bệnh viện. Thấy có khách đến, ông vẫy tay đưa mắt ra hiệu mời ngồi xuống.

Sau khi hoàn thành công việc, GS. Thành ngồi ngả lưng ra ghế, nở nụ cười vừa có vẻ mãn nguyện, vừa thấp thỏm chút lo toan: "Tôi cứ hay nói vui với đồng nghiệp rằng, mình cũng không thể nghĩ đến cuối sự nghiệp thì lại trở về làm một "anh giáo quèn", rồi gắn bó với Trường Đại học Y Dược, ĐHQGHN đến tận bây giờ (trước đây là Khoa Y Dược - ĐHQGHN)".

Sinh ra trong một gia đình có truyền thống làm nghề thầy thuốc nhiều đời, GS. Thành quyết tâm theo đuổi nghiệp y, nhưng ông cũng đến với nghề giáo một cách tự nhiên.

Khi vào ngành y, các bác sĩ có chuyên môn giỏi thường gắn với công tác giảng dạy để "truyền nghề" cho thế hệ sau. GS. Thành cũng không ngoại lệ. 27 năm làm ở Bệnh viện Việt Đức dưới vai trò một bác sĩ phẫu thuật, ông cũng tham gia giảng dạy cho sinh viên ở Đại học Y Hà Nội. Ông bén duyên với nghề giáo từ đó.

"Ông bố lúc sinh thời nói với tôi rằng dòng họ nhà mình chỉ làm nghề thầy thuốc không làm những việc khác nên tôi quyết định học y. Truyền nghề cũng như là trách nhiệm của những người hành nghề đối với nghề của mình vậy" - ông nói.

"Khi nhận các bác sĩ trẻ tôi dạy các em rằng "làm người trước rồi làm nghề sau" người tốt thì nghề sẽ tốt. Cái nghiệp giáo nó theo mình như vậy, không bằng tấm lòng và chân tình thì có 10 tay 10 mắt cũng không biết người ta như nào đối với mình"- GS. Lê Ngọc Thành truyền nghề cho học trò chính bằng lẽ đó.

Và với một mong muốn các học trò của mình sẽ chỉ mất 2 năm, em nào bình thường cũng chỉ mất 3 năm để thành nghề. "Chứ đừng như Thầy mất hẳn 5 năm, như thế vất vả quá"- ông nhíu mày nhớ lại quãng thời gian học hành của mình.

"Khi mình đã có tên có tuổi thì học trò sẽ tìm đến mình. Tôi chỉ muốn dạy các em có 1 cái nghề tốt, tôi say mê việc truyền nghề cho các em, cũng như say mê công việc của mình vậy".

"Nghề giáo theo từ năm 1986 đến bây giờ, gắn bó với mình. Cứ tầng tầng lớp lớp như thế, nó cuốn theo thành trách nhiệm của mình đối với nghề nghiệp và với các thế hệ học trò sau mình, thành ra việc giảng dạy rất gắn bó với tôi.

Tuy nhiên tôi cho rằng giảng dạy không bắt buộc phải ra đứng trên bục giảng"- GS Thành chia sẻ.

GS.TS Lê Ngọc Thành: Làm thầy không nhất thiết phải đứng trên bục giảng - 2

GS Lê Ngọc Thành: "Nếu tôi không tận dụng trí tuệ của những người giỏi để phát triển một môi trường giáo dục thực sự chất lượng, thì quả thực là đã lãng phí nguồn lực lớn của xã hội".

Làm thầy không...nhận lương

Sau nhiều năm làm Chủ nhiệm Khoa Y- Dược, nhận thấy sự cần thiết phải phát triển hơn môi trường đào tạo nhân lực cho ngành y, thôi thúc GS. Lê Ngọc Thành phát triển khoa thành một trường đại học của ĐHQGHN.

Nhận lời làm chủ nhiệm khoa, nay là hiệu trưởng trường, GS. Thành mong muốn đưa nhiều hơn nữa những nghiên cứu khoa học cơ bản của ĐHQGHN vào thực tế, để tránh tình trạng nghiên cứu sẽ bị "đắp chiếu" hay chuyển giao cho nước ngoài.

GS.TS Lê Ngọc Thành kỳ vọng các bác sĩ, dược sĩ trưởng thành từ Trường Đại học Y Dược sẽ có khả năng nghiên cứu như những cán bộ nghiên cứu khoa học của ĐHQGHN. "Tôi muốn có một môi trường đào tạo trong ngành y mà các em sinh viên y dược có thể hội nhập trong nước và quốc tế được. Muốn vậy ngoại ngữ phải giỏi"- ông nhấn mạnh.

GS.TS Lê Ngọc Thành đã truyền nghề bằng đam mê và cả trách nhiệm, trăn trở làm sao để nâng cao chất lượng giảng dạy, tập hợp đội ngũ cán bộ y - dược giỏi làm việc cho trường:

"Các anh, các bạn, các em đang đồng hành cùng với tôi giảng dạy tại ĐH Y Dược, họ chính là những người đang tham gia "cầm cân nảy mực" trong lĩnh vực y tế.

Và họ cũng giàu nhiệt huyết, sẵn sàng truyền nghề lại cho thế hệ sau. Tôi luôn đau đáu về điều đó. Nếu tôi không tận dụng trí tuệ của những người giỏi để phát triển một môi trường giáo dục thực sự chất lượng, thì quả thực là đã lãng phí nguồn lực lớn của xã hội".

Trường ĐH Y Dược là trường ĐH thứ 8 trong ĐHQGHN, đã được thành lập với tâm huyết của nhiều người giống như GS. Lê Ngọc Thành.

"Đến thời điểm này, tôi không hề nhận lương của ĐHQGHN, tôi chỉ "ăn" một lương thôi, Bộ Y tế đã trả lương cho tôi rồi. Tôi không cần lương. Tôi chỉ cần có một môi trường giáo dục tốt để truyền nghề. Như vậy là đủ"- Giáo sư Lê Ngọc Thành thẳng thắn nói.

Cũng có lẽ vì cái chân tình, ông thường dạy học trò bằng tấm lòng, hiếm có người thầy nào lại vừa thẳng thắn vừa chân tình, cởi mở giống như ông. Có những học trò chỉ trực cùng với ông thôi cũng có một đề tài nội trú hay tốt nghiệp cao học.

Một bác sĩ từng là học trò của GS. Thành tâm sự: "Bị thầy mắng là chuyện bình thường, nhưng thầy mắng nghĩa là thầy rất thương. Thầy sợ mình sai, sợ mình không làm được thì đời mình sẽ khổ".

Thùy Linh