Những bức thư gửi con yêu

Dân trí

Ung thư không phải dấu chấm hết, mẹ tin thế. Mẹ con mình sẽ cùng cố gắng sớm khỏe để còn về với bố về với em Lâm nha con trai. Con hãy là một chiến binh nhí chiến thắng ung thư, hãy mạnh mẽ vượt qua gian khó này con nhé. Mẹ yêu con!

Viện Huyết Học và Truyền máu Trung ương, ngày 12/10/2017

Đêm nay là một đêm thật dài, mẹ thức trông thuốc truyền hóa chất cho con. Metho 24h - một loại hóa chất cực độc, độc nhất nhì trong các loại hóa chất. Mẹ không chợp được mắt mà cũng không được ngủ. Bao nhiêu lo sợ, suy nghĩ rối ren hỗn độn thi nhau ùa về. Lòng mẹ trĩu nặng như cả tấn đá đè lên con tim của mẹ vậy. Nước mắt rơi mà không có cách gì ngăn cản nó.

Con yêu! Mỗi tích tắc đồng hồ kêu là thêm rút ngắn lại thời gian mẹ con mình được ở bên nhau. Mẹ biết rất rõ rằng thời gian sẽ lấy đi của mẹ một báu vật mà mẹ không bao giờ muốn đánh mất, báu vật mà mẹ muốn được ôm trọn trong suốt cuộc đời này, được vuốt ve che chở, được lo lắng, được yêu thuơng, được ôm ấp mãi mãi… Và trên hết, mẹ muốn được nhìn thấy con - báu vật của mẹ trưởng thành như bao đứa trẻ khác, được chơi đùa vui vẻ, được đến trường, được thực hiện ước mơ làm một chú cảnh sát như con vẫn nói: “Sau này Minh lớn Minh sẽ làm cảnh sát bắt tội phạm và kiếm thật nhiều tiền để nuôi bố, nuôi mẹ, nuôi em Lâm, nuôi cả ông bà nữa” - ước mơ thật hồn nhiên của một đứa trẻ chưa đầy 4 tuổi.

Con yêu của mẹ! Mẹ biết làm gì để giúp con thoát khỏi sự đau đớn dày vò thân thể do hóa chất bây giờ đây? Mỗi lần nhìn con bị lấy máu, con gào thét trong sự đau đớn và sợ hãi, lúc đó mẹ chỉ muốn ôm con chạy trốn khỏi nơi đây, thật nhanh đưa con trở về nhà quây quần bên người thân, để con được trọn vẹn cảm nhận tình cảm yêu thương mà tất cả mọi người dành cho con, để con thoát khỏi sự đau đớn về mọi mặt. “Mẹ ơi! Minh đau lắm mẹ…”, “Ui ui đau quá đi mất..”, “Bác sĩ ơi! Minh đau lắm...”, nghe tiếng con la hét mà tim mẹ như ngàn mũi dao đâm, những lời gào khóc như van nài, như cầu xin đừng tiếp tục bắt con phải chịu đựng thêm nữa. 

Mẹ chỉ biết cố kìm nén những giọt nước mắt mà lúc nào cũng chỉ trực trào ra và giả ngây trước sự cầu cứu trong tuyệt vọng của con. Mẹ chỉ biết nói rằng mẹ ngàn lần xin lỗi con. Xin lỗi vì mẹ đã sinh ra con trong cuộc đời này làm con đau đớn, xin lỗi vì mẹ không thể giúp con chịu đựng nỗi đau dày vò thể xác này, xin lỗi vì mẹ không còn cách nào khác tốt hơn nữa giúp con của mẹ.

Giá mà mẹ có thể đánh đổi mạng sống này thay con thì tốt biết bao, giá mà trên đời này có một phép màu để ban cho con và bao bạn nhỏ khác đang cùng con hàng ngày hàng giờ phải chịu những nỗi đau đớn này. Mẹ cũng như bao người bố người mẹ khác thương các con vô vàn mà chỉ biết cầu trời khấn phật mong các con được sống bình an, dù mẹ có phải đánh đổi tất cả những gì mẹ đang có, đánh đổi tất cả tài sản để giành lại sự sống cho con mẹ cũng nguyện lòng. Cuộc sống này nếu có từ "giá mà..." thì tốt biết mấy, thời gian có thể quay trở lại thì tốt biết mấy, nhưng mẹ biết rằng giờ đây tất cả chỉ là trong mơ thôi con yêu ạ.

Đành rằng con người mỗi người đều có một số phận khác nhau, nhưng sao con của mẹ lại phải rơi vào hoàn cảnh này chứ. Sao trên thế gian này lại có những căn bệnh oái oăm, hành hạ biết bao nhiêu con người. Mẹ đã tưởng như chết đi ngay được khi nhận được kết quả xét nghiệm máu của con, như sét đánh bên tai, trời đất quay cuồng ngay dưới chân mẹ và rồi mẹ lịm đi. Lúc vùng dậy mẹ chỉ muốn hét lên rằng bác sỹ nói sai, sai rồi, cháu vẫn khỏe mạnh như vậy mà sao lại có thể mắc bệnh được chứ, không thể nào… Suốt cuộc đời này, chắc chắn mẹ không bao giờ có thể quên được cái giây phút nhận tin dữ đó, nó không khác gì nhận được giấy báo tử. Khi đưa con đi khám tại tuyến huyện và tuyến tỉnh mẹ đã mừng khi bác sỹ nói con không sao, chỉ là hạch quai bị thôi, nhưng cái linh cảm không lành, bất an cứ thôi thúc trong suy nghĩ của mẹ vì chữa nửa tháng thuốc tây rồi đến cả thuốc nam mà con không khỏi, bụng thì cứ chướng cứng lên. Bố mẹ quyết định cho con đi Bệnh viện Nhi Trung ương khám, chỉ muốn cho chắc chắn và an tâm về tâm lý mà lòng vẫn thầm cầu mong sẽ không có chuyện gì rủi ro xảy ra, nhưng tiếc là ông trời không cho ai được toại nguyện theo ý mình cả.

Những bức thư gửi con yêu - 1

Gia đình nhỏ của chị Hoài.

Lúc nhận được kết quả cũng là lúc cơn sốt của con lên cao trên 40 độ, bạch cầu tăng đột biến. Bác sỹ khuyên đưa con quay về tuyến dưới xin giấy chuyển tuyến để được hưởng bảo hiểm chứ nếu không sẽ rất tốn kém tiền bạc chạy chữa. Sự đau đớn hơn cả ngàn vạn nhát dao đâm vào tim, mẹ quẫn trí thất thểu đưa con quay về tỉnh, quên không báo bác sỹ là con đang sốt cao để cho thuốc hỗ trợ. Khi đó mà có mệnh hệ gì thì chắc có lẽ mẹ cũng đi cùng con luôn. Nghĩ thương con, thương bố con quá chừng. Mẹ thì xỉu lên xỉu xuống, bố một tay bế con, một tay dìu mẹ, trên lưng thì đeo ba lô nặng trĩu đồ. Bố đã cố gắng không khóc vì hai mẹ con mình.

Lúc đó dường như cả bầu trời quay cuồng, nhưng mẹ vẫn hy vọng và cầu trời kết quả chọc tủy của con sẽ khác, sẽ nhẹ nhàng hơn mẹ tưởng tượng. Vậy mà kết quả còn tồi tệ hơn so với suy nghĩ của mẹ. Mẹ đã quyết định dùng hóa chất cho con để hy vọng bố mẹ sẽ được ở bên cạnh con lâu hơn, mặc dù mẹ biết hóa chất và những chiếc kim sắt sẽ hành hạ cơ thể con. Mẹ mong sau này con sẽ hiểu và không trách bố mẹ khi quyết định thực hiện điều này. ‎Giờ thì con còn quá nhỏ để ý thức được điều đó, đau chỉ biết kêu, biết khóc và muốn nũng nịu được mẹ chiều chuộng tất cả những gì con thích con muốn.

Mỗi lần quyết định dùng tiếp hóa chất là một lần mẹ đầu như muốn nổ tung. Mẹ sợ sẽ phải ân hận khi lựa chọn và quyết định sai, sợ con sẽ bỏ mẹ đi mãi, sợ con không thể vượt qua được. Mạng sống của con nằm trong tay mẹ, nếu quyết định sai lầm sẽ là cả một đời hối hận và sự dày vò trong suy nghĩ và tiếc nuối. Giá mà bệnh của con nhẹ như các bạn khác, phác đồ hóa chất của con nhẹ như người ta thì có lẽ mẹ sẽ dễ dàng quyết định hơn. Nhưng đây thì không…

Như đêm nay đây mẹ vẫn nơm nớp lo sợ, liệu rằng hóa chất Metho đang chạy khắp cơ thể con, có làm con đau đớn như bao em bé mà mẹ đã tận mắt chứng kiến không. Bé thì cháy hết da đen sạm, bé thì hoại tử khuôn mặt xinh xắn, bé thì xuất huyết nội tạng, rồi lở loét mồm miệng đau đớn ko thể ăn uống được bất cứ thứ gì. Không biết là rồi con sẽ phải chịu sự đau đớn nào trong những đau đớn đó....  Lo lắm con biết không? Mẹ mong con sẽ mạnh mẽ vượt qua nó con nhé, phải chấp nhận sự thật thôi con ạ, rồi mọi chuyện sẽ qua thôi con nhỉ. Mẹ con mình sẽ cùng cố gắng sớm khỏe để còn về với bố về với em Lâm nha con trai. Mẹ biết sự thật sẽ phũ phàng nhưng mẹ vẫn không ngừng hy vọng và cầu mong có một sự hy hữu sẽ xảy ra với con, một kỳ tích đem đến với đứa con bé bỏng của mẹ, con sẽ luôn được che chở, luôn được vô tư như tuổi thơ hồn nhiên của bao bạn khác cùng tuổi con, luôn cười thật tươi và sẽ trưởng thành là một người có ích trong cuộc sống. Mẹ thầm mong con mãi luôn bên cạnh bố mẹ và em.

‎Con yêu! Dù có thế nào đi nữa, dù cho cuộc này có chia cách mẹ con mình đi xa nhau mãi thì con vẫn luôn là thiên thần nhỏ của mẹ. Dù cho mẹ không được ở bên con dài lâu nhưng mẹ vẫn cảm ơn trời phật đã đưa con về với mẹ. Con là một đứa bé ngoan và thông minh. Mẹ tiếc con lắm con biết không, con trai của mẹ!

Cuối thư mẹ muốn nhắn nhủ tới con trai yêu của mẹ một điều duy nhất, hãy mạnh mẽ vượt qua gian khó này con nhé. Con sẽ là một cậu bé mạnh mẽ nhất mẹ từng thấy, chỉ có con mới giúp được chính con thôi. Bố mẹ cũng sẽ làm hết tất cả những gì có thể tốt nhất cho con, sẽ cố gắng dành thật nhiều thật nhiều tình cảm, tình thuơng yêu cho con. Mong rằng tình thuơng yêu sẽ giúp con của mẹ có thêm sức mạnh chiến đấu bệnh tật vượt lên số phận.

Ngàn lần mẹ muốn nói " MẸ YÊU CON"!

* Lời nhắn nhủ tới bạn đọc

Trên đây bức thư đầu tiên tôi viết gửi con trai, là những dòng tôi viết về cảm xúc và sự bất lực khi con mới bị chẩn đoán là mắc bệnh ung thư máu, phải vào phác đồ truyền hóa chất cho con. Không có gì có thể tả nổi sự lo lắng của tôi khi con ngày càng gày yếu, tóc rụng, nôn ói suốt sau mỗi đợt hóa trị, quặn thắt lòng, thương con vô bờ…

Từ đó đến nay đã hơn 2 năm trôi qua, với hành trình tìm tòi đủ mọi thông tin, giải pháp để cùng con chiến đấu với bệnh tật. Từ việc trò chuyện với con như thế nào để con dần hiểu về việc mình phải kiên cường để điều trị, rồi dinh dưỡng cho con như thế nào. Đặc biệt tôi may mắn biết đến và sử dụng sản phẩm hỗ trợ GENK STF liquid giúp con tăng cường sức khỏe, giảm hẳn tác dụng phụ của hóa trị để tuân thủ tốt việc điều trị tại bệnh viện. May mắn đến ngày hôm nay, cho dù tháng nào cũng phải truyền hóa chất nhưng con vẫn giữ được sức khỏe, tóc không bị rụng, da dẻ niêm mạc miệng không bị phồng rộp và cũng không bị thiếu tiểu cầu, hồng cầu như các bạn khác.

Nay là đêm Rằm Trung thu, trăng sáng quá, khi con say ngủ tôi đọc lại những dòng này, xem lại ảnh của con đã từng chụp với các bạn khác trong bệnh viện mà không cầm được nước mắt, các bạn của con nhiều bạn đã không còn…

Cầm bức thư mời tham gia gửi bài dự thi viết cho bệnh nhân ung thư tôi cũng muốn viết điều gì đó cho con, cho các bạn của con…

Nhưng trên hết, từ cái tâm và đáy lòng mình, đã từng là một bà mẹ có con nhỏ bị ung thư máu. Tôi hiểu tâm trạng đau đớn, hoang mang, lo lắng của những cha mẹ trẻ có con nhỏ bị ung thư. Tôi cũng hiểu nỗi khát khao và nhu cầu có được một ai đó đồng cảm để được chia sẻ cảm xúc, chia sẻ kinh nghiệm, những kiến thức và giải pháp đúng theo khoa học để có thể vững tin hơn cùng con chiến đấu với bệnh tật, để con có được sức khỏe về cả tinh thần và thể chất tốt nhất khi điều trị.

Nguyễn Thị Hoài -  Trường Thịnh

Đáng quan tâm