Thứ năm, 30/01/2014 - 08:12

Bước qua năm cũ

Dân trí

Một năm nữa sắp đi qua, người ta bắt đầu nôn nao chào đón năm mới. Phố xá hao gầy, xác xơ vì cơn gió chuyển mùa lạnh lẽo. Bất giác, lòng dạ lại bâng khuâng những được mất trước khi bước qua ngày tháng cũ.

 
Bước qua năm cũ


Ngày cuối năm, lang thang phố một mình, thấy dòng người hối hả ngược xuôi với những tất bật gom góp cả năm trời. Cuối năm rồi, ai cũng tranh thủ làm thêm một chút, kiếm thêm một ít để mua cho con manh áo mới.  
 

Chợ ngày cuối năm, người đi mua sắm chật cứng như nêm. Những tiếng mời chào đon đả, tiếng trả giá, tiếng chê bai khen ngợi làm đặc quánh cả không gian. Mình trông thấy hai mẹ con nhà nọ đi sắm đồ Tết, vì trả giá quá thấp, người mẹ bị xài xể, phải nghe những lời khó chịu. Đứa con bỗng nhiên vùng vằng, “con không cần áo mới nữa”. Một góc chợ bỗng nhiên xôn xao, sau rồi tiếp tục ồn ã với những mời chào mua bán.

 

Quê mình, những ngày cuối năm, đôi mắt người nông vẫn khắc khoải cho một năm mùa màng thất bát. Làm nông bây giờ, chỉ mong đủ gạo ăn và cho đứa con đi học ở thành phố, thi thoảng về có gạo đem vào ăn dần, thế mà cũng chật vật. Bão lũ đi qua, vườn cao su ngã rạp, những ánh mắt vẫn chưa hết bần thần, Tết này, có còn gì để vui nữa đâu. Người ta chỉ có thể vui khi có thứ để hy vọng và chờ đợi.

 

Bước qua năm cũ, mẹ lại trầm ngâm tính tuổi mỗi người trong nhà, lại thở dài khe khẽ khi nhớ năm nay ngoại ngót nghét chín mươi, bắt đầu rung rinh như chiếc lá héo hắt trong ngày trở gió. Ba mẹ cũng đã đến bên kia con dốc của đời người, ngó sang thấy con cái còn nhỏ, leo nheo lắt nhắt, những nỗi lo chồng chất chẳng biết khi nào dừng. Bỗng dưng, lại muốn níu năm tháng, níu những vết chân chim đồi mồi khoan lan rộng, những sợi tóc khoan phai.

 

Thầy giáo cũ vẫn hay nhắc nhở, thở dài về thời cuộc sao lắm nhiễu nhương. Thất vọng về giới trẻ, sống trong hòa bình đầy đủ mà lại dửng dưng quá thể. Kịch tính quá nhiều, giả dối quá nhiều, những bài học đạo đức dường như bị lãng quên bên cạnh những trào lưu nhố nhăng, nhảm nhí. Một năm dài đằng đẵng với nhiều mất mát, hụt hẫng chẳng biết khi nào mới khỏa lấp đủ bằng tươi vui.

 

Bước qua năm cũ cũng là bước qua những nỗi niềm vương mang cũ kỹ. Cái gì cũ nghe cũng đáng sợ và ủ ê. Và những ngày tháng cũ lại khiến mình phân vân bởi những dự định, kế hoạch. Ngoảnh lại sau lưng, một năm chẳng gặt hái được nhiều, cũng chưa có gì chắc chắn và ổn định khi tất thảy ai cũng mong hai chữ ổn định. Định nghĩa từ ổn của mỗi người mỗi khác, một công việc chắc chắn, lương tháng đủ đầy, có chồng, có con. Vậy là ổn. Mình lại khác, ổn hay không từ trong suy nghĩ mà ra. Ổn là thấy tâm mình tự tại, không vướng bận, không nghĩ suy vì những vặt vãnh thường nhật, nghe ra thật khó nhưng dần dà lại hóa quen. Hóa ra, thiết lập và từ bỏ một thói quen cũng chẳng mấy khó khăn, cứ năm dài tháng rộng là qua hết. Một ngày, mình sẽ già nua, sẽ có gì trong tay để nhìn ngắm và tự hào ta của ngày tươi trẻ đã làm được chừng đó, chừng kia. Đó mới là điều quan trọng, là dấu ấn, cột mốc để ghi nhớ và phấn đấu.

Lại đếm tuổi trên tay để giật mình, ít nhiều gì nữa, mấy chốc mà ba mươi. Thế nên, cố gắng nhẹ nhàng, bao dung hơn để nhìn mọi thứ. Những niềm vui, nỗi buồn hay trở ngại mà ta gặp trong cuộc sống dầu gì cũng đã qua và an nhiên xem như đó là một trải nghiệm cần có. Ai trải qua nhiều và năng góp nhặt sẽ có thêm vốn sống mà chiêm nghiệm, thẩm thấu với cuộc đời.

 

Bình thản bỏ lại những gì dang dở ở sau lưng để vắt lên vai nhiều kế hoạch, dự định, dù rằng không chắc sẽ thực hiện trọn vẹn nhưng chẳng lẽ cứ nhắm mắt mà bước? Vạch sẵn hướng đi để còn hình dung điểm đến. Gói ghém những vướng bận, chông chênh, chia tay những nỗi niềm cũ kỷ, ảm đạm để bước qua năm cũ bằng những nhẹ nhàng, đầy hy vọng.

 

Diệu Ái

Mới nhất