Thứ sáu, 30/11/2007 - 11:54

Chuyến du hành đặc biệt đến CHDCND Triều Tiên (Phần IV)

Chúng tôi tới tham quan những địa chỉ được cho là quan trọng nhất trong hành trình của mỗi chuyến đi đến Bình Nhưỡng. Địa chỉ đầu tiên là bức tượng lớn của Chủ tịch Kim Nhật Thành bằng đồng.

Những địa chỉ đáng nhớ

 

Những tượng đài

 

Đến trước tượng đài, tôi lấy máy ảnh ra và ngắm để chụp bức tượng, nhưng anh Kim ngăn tôi lại: "Khoan vội, trước tiên anh phải hơi nghiêng mình trước bức tượng, và phải thể hiện sự thành kính với lãnh tụ vĩ đại rồi anh mới chụp ảnh. OK?". Rồi cũng như mọi người, tôi tới đặt hoa dưới chân của bức tượng đài và nghiêng mình kính cẩn. Sau đó tôi chụp ảnh bức tượng bằng máy ảnh kỹ thuật số của mình. Tiếp sau chúng tôi, từng nhóm người Triều Tiên, Trung Quốc và phương Tây cũng tới thể hiện sự kính cẩn của họ.

 

Xa hơn một chút là tượng đài Cholima. Cholima là một con ngựa thần thoại trong dân gian Triều Tiên, có thể chạy với tốc độ kinh khủng. Trong những năm 1950, Chủ tịch Kim Nhật Thành đã quyết định gia tăng nhiều lần sản lượng nông nghiệp của đất nước, cũng như ở Trung Quốc một vài năm sau với kế hoạch "đại nhảy vọt". Những thành tích tuyệt vời được lập nên bởi nhân dân lao động như thế được cho là có thể ví như huyền thoại Cholima, và thế là tượng đài được dựng lên để kỷ niệm dấu mốc đó.

 

Chúng tôi lại lên xe buýt để tới địa điểm khác. Anh Kim cho phép chúng tôi chụp ảnh bất cứ những gì mà chúng tôi muốn ở Bình Nhưỡng. Không có ai cản trở nên chúng tôi chụp tất cả những gì mà chúng tôi có thể. Một lúc sau chúng tôi đi bộ tới tháp Juche (Tự chủ) cao hơn 150m với ngọn lửa đỏ ở trên đỉnh. Dưới chân tháp Juche là tượng đài một người công nhân, một trí thức và một nông dân; người cầm búa, người cầm bút và người cầm liềm. Ở chỗ vào của tháp có hàng loạt tấm biển đặt kề nhau do những người ở khắp nơi trên thế giới tặng nhân dịp khánh thành tháp này vào những năm 1970. Trong số đó có khá nhiều bằng tiếng Pháp. Tôi lên thang máy để lên đỉnh tháp, nơi có một cái nhìn toàn cảnh dễ chịu.

 

Khải Hoàn Môn

 

Đến tham quan Bảo tàng chiến tranh Triều Tiên, hướng dẫn viên của chúng tôi là một phụ nữ khoảng 30 tuổi mặc trang phục quân đội. Chúng tôi được nghe bài hướng dẫn hào hùng về chiến thắng của quân đội Triều Tiên trong chiến tranh từ năm 1950 đến năm 1953. Với tôi, phần thú vị nhất của bảo tàng là gian phòng lớn trưng bày chiến lợi phẩm. Xe tăng, máy bay, mũ, súng đạn và đồ đạc Mỹ đủ loại được trưng bày trong các kho lớn.

 

Cuối cùng là phòng sa bàn, nơi dựng lại những trận chiến lớn của cuộc chiến Triều Tiên. Khách tham quan đi vào một khu hình cầu với bốn bề là những bức tranh tường lớn mô tả trận đánh, còn các phối cảnh được bố trí quanh khách tham quan. Thật là ấn tượng!

 

Cung Văn hóa thiếu nhi mỗi ngày đón hàng ngàn trẻ em đến tham gia các hoạt động thể thao, nghệ thuật. Mỗi phòng nơi chúng tôi đến đều có khoảng chục em thiếu nhi, lúc khách thăm quan vào thì liền nở những nụ cười và bắt đầu chương trình biểu diễn của các em (âm nhạc hoặc là múa hát). Khi chúng tôi đến phòng biểu diễn của cung, phòng này gần như là đầy người. Khách du lịch Trung Quốc, một vài người phương Tây và nhiều người Triều Tiên. Một phút sau, buổi biểu diễn bắt đầu, kéo dài trong một giờ rưỡi. Các em vui vẻ trình diễn những tiết mục yêu nước và cách mạng. Tấm vải làm phông mô tả những công trình lớn của thủ đô Triều Tiên và những bức họa liên quan đến chinh phục không gian, trong đó có vẽ tàu không gian mang cờ Triều Tiên. Bọn trẻ rất có năng khiếu, hoặc ít ra thì chúng cũng luyện tập rất nhiều.

 

Chuyến du hành đặc biệt đến CHDCND Triều Tiên (Phần IV) - 1
 Khải Hoàn Môn ở Bình Nhưỡng. (Ảnh: Stephen Codrington)

 

Rồi chúng tôi tới Khải Hoàn Môn. Khải Hoàn Môn của Bình Nhưỡng có vẻ giống Khải Hoàn Môn ở Paris (Pháp) về hình dáng bên ngoài, chỉ có kiến trúc của nó hiện đại và cao hơn ở Paris chừng 2-3m. Những tác phẩm điêu khắc cách mạng được tạc bên các sườn, và lời của bản nhạc ca ngợi Chủ tịch Kim Nhật Thành được khắc trên đỉnh. Tôi đọc cho mọi người nghe một đoạn: "Dù bão tuyết từ bình nguyên Mãn Châu, đêm dài trong rừng rậm, ai là người du kích vô song trong lịch sử! Ôi tướng quân của chúng ta, tên người quí mến, ôi tướng quân Kim Nhật Thành, sáng chói tên người". Hai con số 1925-1945 được khắc gần trên đỉnh, liên quan đến những thời khắc đánh dấu sự dấn thân của Chủ tịch Kim Nhật Thành trong kháng chiến chống Nhật và giải phóng đất nước. Khu vực Khải Hoàn Môn ở Bình Nhưỡng không nườm nượp xe cộ như ở Paris.

 

Hai người đàn ông Ý

 

Màn đêm nhanh chóng buông xuống ở thủ đô với hơn 2 triệu dân. Tôi đi hát karaoke cùng ông người Hà Lan và anh Li. Tôi hát một bài theo yêu cầu của cô phục vụ, những người Triều Tiên ngồi ở bàn đã nhiệt liệt vỗ tay, và tôi nhận thấy có hai người phương Tây trong số họ. Do họ mời nên tôi lại ngồi cùng họ.

 

Đây là hai người đàn ông Ý chừng 50 tuổi mà ban đầu tôi nghĩ là những khách du lịch. Tôi nhận ra hai người đàn ông Ý có đeo huy hiệu. Không phải là loại huy hiệu mà khách du lịch có thể mua có hình cờ Triều Tiên hay những tượng đài cách mạng. Ông ta đeo huy hiệu dành cho người Triều Tiên, có hình chân dung của hai nhà lãnh đạo Kim Nhật Thành và Kim Jong Il. Hóa ra hai ông người Ý này là những kỹ thuật viên làm việc ở Bình Nhưỡng.

 

Tôi nghe có chừng 200 người phương Tây sống ở Bình Nhưỡng, và tôi gặp hai trong số đó. Hai ông này có vẻ thấy rất thoải mái khi làm việc ở Triều Tiên. Ông có ria mép kể tôi nghe rằng ông ta đến từ vùng Bologne đến Bình Nhưỡng làm việc trong một nhà máy sản xuất thiết bị xe hơi của Ý. "Bình Nhưỡng là một thành phố dễ chịu", ông ta thì thầm với tôi. Người đàn ông Ý còn lại kể rằng điều kiện làm việc và sống ở Bình Nhưỡng rất tốt. Hồi mới đến nhà máy ông ta thấy rằng không thể làm gì được, cái gì cũng thiếu, ban đầu anh ta phải cho nhập một container từ Singapore toàn dụng cụ lao động đơn giản nhất. Sau đó tình hình khác đi.

 

(Còn nữa)

 

Theo Nguyễn Văn Quân (Dịch)

 Tuổi Trẻ