Tội ác của người đàn bà lực điền

An Thị Thêu bước ra từ buồng giam, trong bộ quần áo kẻ sọc, nhìn chị ta lừng lững, chắc nịch như gấu. Thêu vừa gội đầu, đuôi tóc được buộc túm cẩu thả ướt nước lòng thòng ngay sau gáy.

Gương mặt kia, có lẽ chưa một ngày son phấn, đôi bàn tay kia chắc cũng vốn chỉ quen lao động. Từ đầu đến cuối, từ hình dáng cho đến cách nói chuyện, ở Thêu đều toát lên vẻ cục mịch, quê mùa. Người đàn bà ấy vừa gây ra một tội lỗi khó có thể tha thứ...

Khoảng 1 giờ sáng 20/9, một người hàng xóm nhà An Thị Thêu (29 tuổi, ở thôn Cát Dương, xã Tống Phan, huyện Phù Cừ, tỉnh Hưng Yên) là anh Nguyễn Văn A chợt giật mình khi nhận được điện thoại của Thêu báo tin, chồng chị ta là anh Phan Văn Khang, 32 tuổi, bị tai nạn, nhờ anh A sang giúp đỡ. Ngay sau đó, bà H, - mẹ chồng của Thêu cũng nhận được điện thoại của con dâu báo tin với giọng nghẹn ngào, rằng con trai bà bị tai nạn đã chết.

Khi sang tới nơi, anh A. thấy anh Khang đang nằm ngay ngắn trên giường, tay vắt ngang bụng, còn Thêu thì đang dùng cao, ra sức xoa bóp cho chồng. Sờ vào người anh Khang, anh A. thấy thân thể anh này lạnh toát nên nói với Thêu: "Anh Khang chết rồi còn xoa cao làm gì nữa". Ngay sau đó, anh A đã gọi điện cho Công an xã, Công an huyện Phù Cừ và Phòng PC45 Công an tỉnh Hưng Yên nhận được tin báo cũng đã tới hiện trường ngay trong đêm.

Trước mặt tổ công tác, Thêu khóc lóc vật vã, nét mặt ủ ê kể lể sự tình. Theo Thêu thì gần 23h ngày 19/9, anh Khang mặc quần sooc, áo phông xanh đi ra ngoài đường. Đến khoảng 0h20 ngày 20/9, Thêu thấy tiếng động phía ngoài cửa nhà liền ra mở thì thấy chồng mình đã bị ai đó đánh, nằm ngay trước cửa trong tư thế nằm ngửa.

Thấy vậy, Thêu liền gọi con trai lớn ra khiêng chồng vào trong giường rồi gọi người đến cứu giúp. Nhận thấy những lời khai của Thêu có nhiều mâu thuẫn, cộng với những dấu vết trên cơ thể anh Khang, vết bầm tím trên cổ… mà với những con mắt của các điều tra viên dày dạn kinh nghiệm thì có thể nhận định ngay rằng, nguyên nhân chết của anh Khang là do ngạt, tổ công tác đã quyết định đấu tranh nóng với Thêu.

Đối tượng An Thị Thêu.

Đối tượng An Thị Thêu.

Dù có lúc khóc lóc, tỏ vẻ đau đớn trước cái chết của chồng nhưng ngay sau đó, Thêu giữ nguyên thái độ lạnh lùng, chị ta nhất mực cho rằng, anh Khang bị ai đó đánh chết ngay trước cửa. Suốt từ lúc vụ việc bị phát hiện, Thêu kiên quyết “đổ bê tông”, nói không liên quan gì đến cái chết của anh Khang. Cho đến hơn 7h sáng 20/9, biết không thể che giấu được sự thật, Thêu mới thừa nhận mình chính là thủ phạm.

Tức nước vỡ bờ?

4 ngày sau khi vụ án xảy ra, chúng tôi có cuộc tiếp xúc với An Thị Thêu. Không ủ rũ như chúng tôi nghĩ, Thêu tỏ ra khá… thoải mái. Có lẽ, phụ nữ với phụ nữ dễ đồng cảm hơn chăng. Thêu kể, chị ta và anh Khang kết hôn từ năm 2004 và chỉ một năm sau thì sinh con đầu lòng. Nhưng đó là một cuộc hôn nhân gần như không có tình yêu. Đến với nhau qua người mối lái, chỉ sau một tháng thì lễ cưới diễn ra.

Như một cuộc dựng vợ gả chồng thời phong kiến, nhưng không ai cảm thấy "ấm ức" vì không lấy được người mình yêu, mà trái lại, cuộc sống với bao lo toan cơm áo gạo tiền khiến cho cả Thêu và anh Khang không còn hơi sức đâu mà mơ mộng.

Trước đây, Thêu làm ở một công ty may, nhưng từ năm ngoái, sau khi bố chồng mất thì chị ta bỏ làm, ở nhà vì phải chăm sóc bảo ban hai đứa con. Hai vợ chồng thuê phòng trọ ở Cao Xá, thị trấn Trần Cao, huyện Phù Cừ, tỉnh Hưng Yên để bán nước mía. Anh Khang vừa phụ vợ bán nước vừa rửa xe máy kiếm thêm thu nhập. Kinh tế của vợ chồng Thêu tạm ổn so với mặt bằng chung dân cư nơi đây. Giá cuộc đời nó cứ mãi phẳng lặng, trôi đi an bình thì đã không có ngày chúng tôi gặp Thêu trong bộ quần áo bị can hôm nay.

Theo lời Thêu thì từ ngày lấy nhau, anh Khang rất chăm chỉ làm ăn, làm đủ mọi nghề, có lúc đi xe khách ở bến Mỹ Đình, có lúc buôn hoa, bản tính hiền lành được mọi người yêu mến. Nhưng không hiểu sao, 3 năm trở lại đây, anh Khang bỗng nhiên trở tính, suốt ngày uống rượu. Nếu như trước đây, phải có công việc cưới xin giỗ chạp hay ma chay thì anh Khang mới uống rượu, nhưng 3 năm nay, rượu như là cơm ăn nước uống hằng ngày của người đàn ông này.

Mỗi lần say rượu, anh Khang lại về nhà lè nhè mắng chửi vợ con. Lần nào cũng một điệp khúc: "Mày đi đánh đĩ…", dù Thêu thuộc hàng xấu gái, không có người đàn ông nào nhòm ngó. Nguyên nhân dẫn đến mọi cuộc cãi vã không có lý do nào cụ thể, mà hầu hết chỉ là do Khang say xỉn rồi cà khịa với vợ.

Uống nhiều đến nỗi thành nát, Thêu nói rằng, nếu cho chồng chị ta uống thoải mái thì có thể phải đi cả lít. Và nhiều trận "so găng" giữa hai vợ chồng đã diễn ra trong cơn say xỉn của anh Khang mà phần thắng bao giờ cũng nghiêng về phái mạnh.

Đêm 19/9, sau một ngày lu bù với rượu, anh Khang trở về quán hàng, đây là nơi vừa để bán nước mía, vừa làm nơi ngủ và bắt cậu con trai đang say giấc phải đi về nhà. Thấy vậy, Thêu can chồng: "Đêm hôm rồi anh còn bắt con đi về làm gì, để yên cho nó ngủ". Nhưng khó ai có thể cản ý được người say, anh Khang lè nhè chửi vợ và túm thằng con bắt dậy nhưng cậu bé không đồng ý. Anh Khang tức giận đá vợ rồi túm tóc đánh.

Cơn điên tích tụ bao nhiêu ngày vì thói say xỉn của chồng, hễ rượu vào là quấy quả, Thêu điên tiết đẩy anh chồng lẻo khoẻo ngã xuống đất rồi ngồi đè lên, dùng hai tay bóp cổ. Cánh tay chắc nịch, to như tay gấu của người đàn bà lực điền mỗi lúc một siết chặt với tất cả nỗi uất hận của bao nhiêu ngày cộng lại khiến người chồng chỉ một loáng đã mềm nhũn. Chưa hết, Thêu lấy chiếc dây sạc điện thoại dùng làm phương tiện siết cổ chồng cho đến khi anh Khang chỉ còn là cái xác bất động.

Nhìn Thêu, tôi lại nhớ tới một người đàn bà lực điền khác, cũng phạm cái tội tày trời khó tha thứ là sát hại chồng mình. Chị ta tên là Đỗ Thị Đượm, ở Ninh Giang, Hải Dương. Liên tục bị chồng đánh mắng, chửi rủa vì những nguyên nhân không đầu không cuối, một ngày Đượm bị chồng vật ngã ra giữa sân, dưới thời tiết mười mấy độ lạnh giá và bóp cổ, đổ vào mồm chậu nước bẩn, người đàn bà ấy sẵn con dao trong tay đã đâm một nhát vào đùi anh chồng, gây nên cái chết ngay tức khắc cho anh ta.

Cả Đượm và Thêu đều có những nét chung của phụ nữ nông thôn, chăm chỉ, chắt chiu cho gia đình, nhưng bù lại, họ nhận được gì từ những người đàn ông của đời mình, ngoài sự thô thiển, gia trưởng, thiếu tôn trọng người bạn đời của mình?

Không gì có thể ngụy biện cho tội ác, nhưng để xảy ra sự việc cả Thêu và Đượm buộc phải giết chồng mình, thì có lẽ là vạn bất đắc dĩ vì bản thân họ chắn chắn không bao giờ muốn thế.
 
- Chị học hết lớp mấy?

- Chị học hết lớp mấy?

- Em học hết lớp 9. Còn nhà em học hết lớp 8.

- Sao mới yêu nhau một tháng đã cưới rồi? Hôn nhân không có tình yêu thường ít hạnh phúc lắm!

- Hồi đó em cũng không muốn cưới đâu vì chưa thấy yêu lắm nhưng gia đình bắt. Mọi người đi xem bói nói là năm đó được tuổi chứ để sang năm thì xung khắc.

- Anh Khang có thường ghen tuông không?

- Em thì không có điều tiếng gì nhưng anh ta vẫn hay ghen. Hồi em đi làm ở công ty may, anh ta không thích em đi giao lưu với bạn bè. Từ hồi bố chồng và cụ nội mất thì em ở nhà luôn, sau này mở hàng nước mía kiếm thêm.

- Nguyên nhân vì sao mà mấy năm nay, anh Khang lại nghiện rượu đến vậy?

- Cũng không có nguyên nhân gì, chỉ là anh ta thích uống thôi. Mà mỗi lần uống về lại đánh em. Có lần hồi đầu năm, em bị anh ta lên gối chảy máu mũi rồi đấm vào mắt sưng húp.

- Vì sao?

- Trưa hôm đó em cùng đứa con nhỏ đang ngủ, anh ta đi uống về lè nhè bắt em phải dậy lau nhà. Em nói là đang ngủ, tí nữa dậy rồi lau, anh ta bảo: "Mày dám cãi tao à?" rồi xông vào đánh em.

- Chị to thế kia, anh ấy thì như con nhái bén, làm sao anh Khang đánh được chị?

- Em to thì to thật, những 69 cân, còn chồng em 48 cân, nhưng em không dám đánh lại vì sợ mang tiếng, bọn em ở sát nhà mẹ chồng mà. Có lần anh ta đi uống về giữa đêm, đánh em đến nỗi con em phải lên gọi bà nội xuống can thiệp. Có lần em bị đánh phải chạy sang nhà bà bác ngủ nhờ, sáng hôm sau mới dám mò về.

- Có khi nào cầm dao đuổi đánh không?

- Có chứ. Một hai lần rồi. Cái lần em phải ngủ nhờ nhà bà bác là bị anh ta cầm dao đuổi đấy.

- Buổi tối hôm xảy ra vụ án, tại sao anh Khang lại bắt mẹ con chị về nhà ngủ?

- Chị học hết lớp mấy?

- Hôm đó chồng em bảo, tao có mâu thuẫn với một người gần đó, hôm nay chúng mày phải về để tao trả thù thằng này. Em mới nói với anh ta, đừng gây thù chuốc oán gì với người ta, nhưng chồng em không nghe cứ mắng chửi rồi đánh em.

- Những lúc anh ấy tỉnh táo, có bao giờ chị khuyên can không?

- Rất ít khi anh ta tỉnh táo để vợ chồng nói chuyện với nhau. Lúc tỉnh anh ta cũng không bao giờ xin lỗi vợ

- Hành động của chị, là cố ý sát hại anh ấy tới chết. Tại sao phải quyết liệt đến vậy?

- Thực sự là em chỉ muốn cho anh ta một bài học cho tỉnh, không ngờ em quá tay. Em thấy mình sai trái rồi, nhờ các chị nói với các cấp lãnh đạo và gia đình hãy tha thứ cho em. Trước hết là cho em xin lỗi mọi người. Em mong mẹ chồng hãy chăm sóc hai đứa con em vì chúng nó không được khôn như con người ta. Cả hai đứa lúc được 7-8 tháng đều bị sài giật, phải đi viện, bác sĩ khám bảo bị động kinh. Năm nào em cũng phải đưa các cháu đi viện. Nếu không xảy ra việc này thì sắp tới em cũng phải đưa cháu lớn đi khám tổng quát lại lần nữa theo lời bác sĩ dặn. (khóc).

Theo Đinh Hiền - Thu Hòa
Cảnh sát toàn cầu
Đang được quan tâm