Vào bản tuyển lao động, doanh nghiệp vẫn khó kiếm đủ người
(Dân trí) - Sau nửa tháng lần mò từng tận bản làng ở miền núi Nghệ An, đại diện một doanh nghiệp trồng, sản xuất cao su cũng mới chỉ tuyển được một nửa số lao động cần cho kế hoạch năm 2026.
Vào bản tuyển người, chỉ cần khỏe mạnh, chăm chỉ
Từ sau Tết Nguyên đán, tổ công tác Đoàn kinh tế Quốc phòng 716, Binh đoàn 15, đóng tại tỉnh Quảng Ngãi lên đường đến các tỉnh miền Trung, tỏa ra phía Bắc để tuyển dụng lao động.
Theo ông Nguyễn Văn Thành, Trưởng ban quân lực, Đoàn kinh tế Quốc phòng 716, năm nay đơn vị cần bổ sung 300 lao động cho các nông trường cao su. Công ty tổ chức phương tiện đưa đón lao động từ quê vào Quảng Ngãi làm việc.

Lao động miền núi Nghệ An làm việc trong một nông trường cao su ở phía Nam (Ảnh: Cát Cát).
Ngoài mức thu nhập 7-10 triệu đồng/người/tháng, lao động được bố trí nơi ăn, nghỉ, gia đình có con nhỏ được tạo điều kiện về nơi gửi trẻ, lớp mầm non.
“Với ngành nghề sản xuất cao su, chúng tôi không yêu cầu về trình độ văn hóa mà ưu tiên lao động có sức khỏe, chịu khó, cần cù. So với nhiều địa phương khác, lao động tại các xã miền núi của Nghệ An có ưu thế hơn, đáp ứng tốt các yêu cầu này”, ông Thành đánh giá.
Ông Lô Văn Thái, Chủ tịch UBND xã Chiêu Lưu (Nghệ An), cho biết hàng năm các công ty cao su, cà phê ở Tây Nguyên, Nam Trung Bộ về tận xã, phối hợp tuyển dụng lao động. Trung bình mỗi năm, các công ty đưa khoảng 200 lao động (thuộc xã Bảo Thắng và Chiêu Lưu, huyện Kỳ Sơn cũ, Nghệ An) vào làm việc trong nông trường của họ, cuối năm tổ chức xe đưa bà con về quê ăn Tết.
Theo ông Thái, lao động địa phương chủ yếu là đồng bào dân tộc thiểu số có sức khỏe, chăm chỉ. So với làm việc trong các nhà máy, yêu cầu về trình độ, kỷ luật..., công việc tại các nông trường phù hợp hơn.
“Mặc dù thu nhập có thể không cao bằng các nhà máy trong các khu công nghiệp nhưng các công ty cao su, cà phê về tận nơi tuyển người, có sự phối hợp chặt chẽ với địa phương nên độ tin cậy cao hơn, người lao động cũng yên tâm hơn”, ông Thái nhận định.

Người dân xã biên giới Nhôn Mai đến UBND xã xác nhận hồ sơ xin việc (Ảnh: Hoàng Lam).
Xác định đây cũng là cơ hội để người dân địa phương có việc làm và thu nhập ổn định, UBND xã Chiêu Lưu đã giao Phòng Văn hóa - Xã hội phối hợp, đưa tổ công tác của các công ty nói trên, trong đó có Đoàn kinh tế Quốc phòng 716, đến tận từng bản, tổ chức gặp gỡ, tư vấn, kết nối để tuyển dụng.
Việc không thiếu nhưng khó tuyển người
Đại diện một công ty cao su tại Tây Nguyên đã cử tổ công tác đến Nghệ An tuyển dụng lao động phổ thông từ giữa tháng Giêng. Tuy nhiên, dù có sự hỗ trợ của các địa phương trong kết nối, bộ phận nhân sự đi đến từng bản để gặp gỡ người dân nhưng sau 2 tuần, đơn vị này mới tuyển dụng được một nửa số lao động theo nhu cầu.
Theo đại diện của doanh nghiệp, đây cũng là tình trạng chung của các công ty cao su, cà phê trong mùa tuyển dụng sau Tết Nguyên đán.
“Một số lao động về nghỉ Tết nhưng không quay trở lại làm việc do vướng bận gia đình hay vì lý do sức khỏe. Sự cạnh tranh lao động của các công ty trong ngành khiến việc tuyển dụng lao động mới gặp khó. Bên cạnh đó, nhà máy trong các khu công nghiệp nội tỉnh đi vào hoạt động, lao động có nhiều lựa chọn hơn để cân nhắc thay vì đi xa”, đại diện một công ty cao su phân tích.

Lao động Nghệ An ứng tuyển việc làm tại Khu công nghiệp Vsip (Ảnh: Hoàng Lam).
Không chỉ các công ty cao su, cà phê gặp khó khi tuyển dụng lao động tại các xã miền núi Nghệ An mà các công ty nội tỉnh cũng gặp tình trạng tương tự.
Mở rộng quy mô sản xuất nên Công ty cổ phần PCT24 (chuyên sản xuất gạch, đóng tại xã Văn Kiều, Nghệ An) cần thêm 20-30 lao động, lương 10-12 triệu đồng/tháng. Không tuyển dụng được lao động trên địa bàn và các khu vực lân cận, công ty chuyển hướng tìm lao động ở các xã miền núi.
“Ngoài tiền lương, bảo hiểm đầy đủ, công ty bố trí bếp ăn tập thể, chỗ ở miễn phí, ưu tiên tuyển dụng gia đình cả hai vợ chồng. Nếu có việc gia đình cần về gấp, chúng tôi sẽ tạo điều kiện, hỗ trợ chi phí đi lại”, ông Nguyễn Văn Nam, Giám đốc kinh doanh Công ty cổ phần PCT24, cho hay.
Trong chuyến ngược núi đi kiếm nhân công đầu tiên, ông Nam lựa chọn xã biên giới Nga My (Nghệ An) để tìm người bổ sung cho mùa sản xuất mới. Dù đã được trưởng bản dẫn đến từng nhà để giới thiệu nhưng kết quả không như ông Nam kỳ vọng.
Ông Nam cho rằng, lao động trẻ thường lựa chọn các nhà máy, không phải chân tay lấm lem, hoặc ra nước ngoài làm việc, trong khi công việc ở nhà máy gạch khá vất vả. Ông dự tính sẽ chuyển hướng lên các bản thuộc huyện Quế Phong cũ để tìm lao động.





