Sau những bữa cơm ngọt ngào, tôi sợ hãi nhận ra bộ mặt thật của nhà chồng
(Dân trí) - Người ta vẫn bảo, chỉ cần mình biết điều, sống hòa thuận thì gia đình sẽ êm ấm. Nhưng tôi nhận ra, đôi khi sự êm ấm ấy chỉ là lớp vỏ bọc, bên trong lại ẩn chứa sóng ngầm khó lường.
Tôi lấy chồng đã 5 năm. Vợ chồng tôi vốn chẳng được hỗ trợ nhiều từ hai bên gia đình nhưng cả hai đều chăm chỉ, chịu khó tích góp. Trước hôn nhân, bố mẹ đẻ tặng tôi một căn nhà, giấy tờ vẫn đứng tên tôi.
Điều khiến tôi tự hào nhất là chồng không hề so đo chuyện nhà cửa. Anh từng nói: “Có căn nhà bố mẹ cho để em đứng tên là đúng rồi. Giờ vợ chồng mình cũng có tổ ấm riêng, đó mới là tài sản của cả hai”.
Nghe câu đó, tôi thầm cảm ơn ông trời vì đã gặp được người đàn ông tử tế.
Căn nhà bố mẹ đẻ cho, chúng tôi thống nhất đem cho thuê để có thêm vốn liếng. Tôi có kể lại với cả hai bên. Bố mẹ tôi vui vẻ vì con cái biết tích lũy. Còn bên nhà chồng không thoải mái mấy, nhất là khi họ bắt đầu đặt câu hỏi vì sao sổ đỏ lại chỉ có tên tôi.
Chồng tôi đã giải thích rất rõ rằng, đó là tài sản riêng, anh không đóng góp đồng nào thì không thể ép buộc ghi tên. Tôi cứ tưởng thế là xong, ai ngờ sóng gió chỉ mới bắt đầu.

Không còn những bữa cơm đon đả, thay vào đó là ánh mắt khó chịu, lời ra tiếng vào của nhà chồng (Ảnh minh hoạ: TD).
Một thời gian sau, thái độ nhà chồng bỗng dưng thay đổi 180 độ. Họ liên tục mời hai vợ chồng tôi về ăn cơm. Trong bữa ăn, mẹ chồng vui vẻ gắp cho tôi đủ thứ, liên tục dặn: “Ăn nhiều vào con, hết rồi mẹ lấy thêm”.
Em chồng vốn trước nay khá lạnh lùng nay lại sốt sắng dọn dẹp, rửa bát, thậm chí còn khoe với hàng xóm rằng nấu cơm cho anh chị. Tôi và chồng đều bất ngờ trước sự thay đổi ấy.
Ban đầu, tôi có chút mừng thầm, nghĩ rằng có lẽ gia đình chồng đã nghĩ thoáng hơn, dần chấp nhận và thương tôi thật lòng. Nhưng càng nhiều bữa cơm như thế, tôi càng thấy có gì đó lạ lùng.
Sự quan tâm đột ngột ấy không hề tự nhiên, giống như có một mục đích nào đó đang chờ được hé lộ. Tôi không dám nghĩ xa, chỉ tự nhủ cứ sống thật lòng, biết đâu mọi chuyện sẽ tốt đẹp.
Cho đến một hôm, khi bữa cơm vừa dọn xong, bố mẹ chồng bất ngờ đưa ra đề nghị khiến tôi chết lặng. Họ muốn cho cô em chồng ra ở… chính căn nhà mà bố mẹ đẻ tôi đã cho trước hôn nhân.
Lúc đó, mọi thắc mắc trong tôi bỗng dưng sáng tỏ. Hóa ra, những bữa cơm ân cần, những lời ngọt ngào bấy lâu nay chỉ là màn dạo đầu để dẫn tới yêu cầu này.
Tôi ngồi im, trong đầu rối bời. Tài sản mà bố mẹ tôi chắt chiu mới có để cho con gái nay lại bị coi như chỗ dự phòng cho em chồng. Không chỉ muốn ở, họ còn nói thản nhiên rằng, sau này, em ấy lấy chồng cũng chẳng ở mãi, coi như nhờ tạm. Tôi không biết nên khóc hay nên cười trước suy nghĩ đó.
May thay, chồng tôi không im lặng. Anh thẳng thắn nói nếu muốn ở thì phải trả tiền thuê, còn không thì thôi bởi đó là tài sản riêng của vợ. Anh nhấn mạnh rằng, ép buộc như vậy chỉ khiến gia đình trở thành trò cười trong mắt thiên hạ. Nói xong, anh kéo tay tôi về.
Tưởng rằng sau lần đó, mọi chuyện sẽ lắng xuống. Nhưng không, gia đình chồng lại quay ngoắt sang thái độ khác. Không còn những bữa cơm ngọt ngào, chỉ còn những ánh mắt lạnh nhạt và những lời xỉa xói.
Tôi mua quà biếu thì bị chê, đưa tiền hiếu thuận lại bị mỉa mai: “Nhà tiền tỷ mà chỉ cho bố mẹ từng này”. Tôi nghe xong mà cảm thấy vừa buồn, vừa chua chát.
Nếu không có chồng luôn bênh vực, chắc tôi đã không chịu nổi áp lực ấy. Anh luôn nhắc tôi rằng, anh hiểu đâu là đúng sai, anh sẽ không để ai ức hiếp vợ mình. Trong những lúc tôi tủi thân nhất, chỉ cần nghe câu đó, tôi lại thấy lòng nhẹ đi rất nhiều.
Nhiều người nghĩ sóng gió gia đình chỉ đến từ mâu thuẫn vợ chồng. Nhưng với tôi, đôi khi chính cách hành xử của gia đình chồng mới là thứ khiến mình mệt mỏi hơn cả.
Tôi nhận ra, sự “biết điều” không phải lúc nào cũng đổi lại được sự tôn trọng. Có lúc, nó chỉ khiến người khác mặc định rằng, mình phải hy sinh thêm nữa.
Tôi từng nghĩ tài sản mới là thứ khiến gia đình chồng lộ rõ bộ mặt thật. Nhưng sau tất cả, điều làm tôi bất ngờ nhất lại là tình yêu và sự kiên định của chồng. Trong khi bố mẹ anh tính toán cho con gái út, anh lại chọn bảo vệ vợ đến cùng.
Hóa ra, tài sản lớn nhất mà tôi có được trong cuộc hôn nhân này không phải căn nhà bố mẹ cho, cũng chẳng phải căn hộ do hai vợ chồng tích góp, mà chính là một người chồng đủ bản lĩnh, đủ công bằng để không buông tay tôi giữa những sóng gió gia đình.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.