Những bức thư gửi con yêu 2

Dân trí

Con là đứa trẻ thông minh và ngoan lắm. Hiểu chuyện lắm nha. Hãy có lên con, bố mẹ và gia đình mình luôn bên con mãi mãi. Tình yêu thương sẽ níu giữ con bên đời mẹ được dài lâu.

Bắc Giang, ngày 13/10/2019

Thiên thần của mẹ!

Nhìn con ngủ ngon mà mẹ thấy bình an lắm. Mới ngày nào thôi con phát hiện ra bệnh ác tính mà đến nay cũng được hơn 2 năm 1 tháng 28 ngày rồi. Vậy là thiên thần của mẹ đã phải trải qua biết bao đau đớn về thể xác và tinh thần. Ngày ngày chứng kiến con đau đớn khi phải lấy ven, lấy máu, tay chân chi chít vết kim đâm, lúc nào cũng có sẵn ven trên người để truyền thuốc và dịch. Mẹ tự hào lắm vì con đã vượt qua được và vẫn bên bố mẹ cho đến ngày hôm nay. Trong tim mẹ con là một siêu nhân anh hùng đó con biết không.

Mẹ nhớ lại ngày hôm đó là 15/8/2017 là ngày mẹ nhận tin dữ, bác sỹ nói con của mẹ bị ung thư máu mà mẹ không tin vào tai mình, mẹ đã tưởng có thể chết đi luôn được, không còn đủ bình tĩnh để bước ra khỏi phòng nữa. Bác sỹ nói nếu giờ cho con nhập viện luôn thì gia đình sẽ không đủ chi phí lo cho con đâu vì bệnh này tốn kém lắm, cần cho con quay về tuyến địa phương xin chuyển tuyến, và nhớ là về tuyến tỉnh phải truyền máu ngay vì bạch cầu của con đang rất cao và nguy hiểm tính mạng. Mẹ nghe mà không hiểu bạch cầu là gì hết, mẹ ngã ngất lịm đi. Một lúc được mọi người giúp đỡ mẹ tỉnh dậy, con lúc ấy sốt rất cao mà mẹ không biết làm sao nữa. Bố dìu mẹ, tay bế con, lưng đeo ba lô đồ mà thất thểu đi ra cổng để đón xe đưa con về. Nghĩ đến lúc ấy thôi mẹ lại không kìm được nước mắt, có lẽ suốt cuộc đời này giây phút đau thương ấy mẹ sẽ mãi mãi mang theo.

Thương con, muốn chết thay con bởi lúc ấy con mới hơn 3 tuổi, em con mới tròn 1 tuổi. Con còn quá nhỏ để chấp nhận sự thật này. Tuổi hồn nhiên ngây thơ của con sẽ phải trải qua đau đớn dày vò. Con tim mẹ như bị ai đó bóp nghẹt, bố mẹ thương con mà bất lực vì biết rằng mình sẽ phải đành lòng nhìn con chịu đau đớn mà không làm gì giúp con được.

Mẹ nhớ, hôm đó khi quay về tuyến tỉnh con thì sốt, mẹ thì ngất lên ngất xuống, bố thì về huyện xin giấy chuyển viện cho con. Đợi mãi tới hơn 3h chiều mới nhập được viện xong thì con phải tiếp máu ngay. Cơn sốt giảm nhưng cũng không được lâu, uống thuốc chưa đủ 4 tiếng lại sốt cao trở lại, mọi người chỉ biết lau người cho con, thương lắm thiên thần bé nhỏ của mẹ. Hôm sau con được chuyển ra Viện Huyết học và Truyền máu Trung ương để điều trị. Lần đầu tiên trong đời mẹ nhìn thấy y tá rút máu của con nhiều đến thế. Mười mấy xi lanh máu vì bạch cầu của con cao quá. Mẹ thương con, mẹ sợ hãi, mẹ không chấp nhận được sự thật này, nó đau đớn hơn cả nghìn vạn nhát dao đâm con tim mẹ con biết không?

Khi bác sỹ bảo kí vào giấy đồng ý truyền hóa chất cho con mà mẹ sợ, mẹ sợ mẹ quyết định sai lầm khi truyền hóa chất vào người con sẽ giết chết con của mẹ. Vì lúc ấy mẹ chỉ hiểu nôm na rằng hóa chất là thứ độc hại, nó sẽ phá hủy tất cả tế bào lành cũng như ác tính, và rất nhiều người cả những em bé như con đã chết vì không chịu được hóa chất. Mẹ không kí luôn, mẹ xin bác sỹ cho mẹ suy nghĩ thêm. Kéo dài gần 1 tháng cân nhắc, suy tính, mẹ mới quyết định cho con truyền hóa chất vì mẹ thấy có những bé cũng bệnh như con, bố mẹ không truyền hóa chất mà đưa về dùng thuốc nam, chỉ được vài tháng sau thôi là tế bào ác phát tán, có bé thì lồi cả hai mắt, rồi nổ mắt, rồi đau đớn, rồi xuất huyết... Ôi nhiều cảnh tượng đau lòng biết nhường nào. Và mẹ đã chấp nhận kí vào giấy đồng ý đó với suy nghĩ chấp nhận số phận với chút hy vọng mong manh cứu được con bên mẹ lâu hơn, nếu không còn hy vọng mẹ sẽ giúp con bớt đau đớn như những gì mẹ chứng kiến.

Và thế là bệnh viện trở thành ngôi nhà thứ 2 của mẹ con ta con nhỉ. Nơi ấy các bác sĩ, các cô y tá là người thân của mình, tuy không cùng dòng máu nhưng mọi người sống thật tình cảm và chứa đầy yêu thương.

Lần truyền hóa chất đầu tiên là 3 chai màu đỏ. Con đã bị lở loét, nấm hết cả khoang miệng do sự tàn phá của hóa chất, đau rát không thể ăn được gì, mà mẹ vẫn phải đè con ra để đánh miệng cho con vì nấm miệng nở trắng đầy trong lợi, nếu không đánh sạch nó sẽ nhanh chóng lan xuống cổ họng trở thành nấm đường ruột là rất nguy hiểm. Có khi con cắn tưởng cụt cả ngón tay mẹ vậy vì chống cự, nhưng không còn cách nào khác tốt hơn mà mẹ có thể làm cho con. Thấy xung quanh nhiều bé cũng sưng hết miệng, chảy máu trong nội tạng, đau đến nỗi nước cũng không uống được, chỉ nằm truyền dịch suốt ngày như vậy, thương biết bao! Mỗi lần truyền hóa chất là một lần bố mẹ mang tâm trạng thật tồi tệ, lo sợ vì không biết rồi con sẽ ra sao, cảm giác bất an bao phủ. Chứng kiến con đau mà mẹ có lúc chỉ còn muốn ôm con trốn khỏi nơi đó để cho con khỏi cảnh kim tiêm, thuốc truyền, để con được sống vui vẻ như bao bạn cùng trang lứa, được đến trường, được sống sum vầy với người thân yêu.

Rồi thời gian giúp mẹ con mình cũng dần quen với môi trường nơi ấy. Biết bao người chung cảnh động viên nhau vượt qua, người cũ động viên người mới. Mẹ cũng không cho phép mình yếu đuối thêm nữa, mẹ bắt đầu tìm hiểu, nghe ngóng mọi sự mách bảo của nhiều người đi trước và tìm hiểu trên trang mạng xã hội để mong tìm được phương pháp hỗ trợ bệnh cho con được tốt hơn.

Rồi có lẽ cũng do duyên trời đưa đến cho mẹ con mình, sau bao ngày mẹ mong mỏi tìm kiếm thì rồi mẹ cũng đã tìm được thứ mà mình linh cảm rằng nó sẽ hợp với con. Mẹ lướt trên Facebook có bài chia sẻ về sản phẩm hỗ trợ điều trị ung thư GENK STF. Ôi mẹ đã mừng đến tim đập thình thịch con biết không, cảm giác lúc đó như kiểu con mẹ đã có tia hy vọng sống.

Mẹ lần theo bài viết, vào Youtube và được nghe tâm sự của bà Nguyễn Thị Duệ, nghe câu chuyện của mẹ con mình bà đã khóc kể với mẹ rằng dù bà đã đến mức viện trả về, không dùng được hóa chất do không đáp ứng và tác dụng phụ, men gan và tế bào ung thư trong máu đều lên quá cao, hơn nhiều lần mức bình thường, sức khỏe suy kiệt, tưởng đã hết hy vọng. Thế rồi, khi được con gái mua sản phẩm GENK STF về dùng, bà uống được vài tháng thấy khỏe ra, đi khám mà bác sỹ còn ngạc nhiên… Lời kể của bà càng làm mẹ hừng hực nóng sốt muốn mua ngay GENK STF cho con dùng. Mẹ xin được số điện thoại của chuyên gia tư vấn và sau khi được tư vấn, bằng trực giác của mình, mẹ tin mình đã may mắn tìm được giải pháp. Mẹ đã mua sản phẩm GenK liquid để con uống hỗ trợ trong suốt quá trình con dùng hóa chất từ đó cho đến nay.

Mẹ đã tin dùng đến mức mà không uống một ngày là mẹ thấy thiếu và thấy bất an. Mẹ đã thấy sự khác biệt rất lớn của con so với mọi bạn nhỏ khác. Con không bị rụng tóc, chỉ rụng duy nhất 1 lần nhưng không rụng hết. Con không bị sốt, chỉ ho do viêm họng. Con cũng chưa hề phải truyền tiểu cầu vì không bị tụt tiểu cầu mà vẫn luôn giữ được ở mức an toàn. Trong hơn 1 năm truyền hóa chất con chỉ truyền đúng 3 bịch máu thôi, ít hơn rất nhiều so với các bạn. Miệng con cũng không bị lở loét nghiêm trọng như nhiều bạn khác.

Trong khi mẹ chứng kiến hầu như các bạn mỗi lần truyền hóa chất đều bị rụng tóc, bị thiếu máu, thiếu tiểu cầu, bị hạ hồng cầu hoặc tiểu cầu rất sâu, phải dùng thuốc kích cho tăng lên, có bạn chỉ một lần truyền hóa chất cũng cần truyền vượt quá số máu con dùng cả năm. Đó là chưa kể trong quá trình điều trị rất nhiều bé bị giảm sức đề kháng, xâm nhiễm, nhiễm khuẩn... Nhiều nhiều lắm…

Những bức thư gửi con yêu 2 - 1

Hai mẹ con chị Hoài.

Suốt quá trình truyền hóa chất, 2 năm ròng, trải qua bao thăng trầm cảm xúc, gian nan và vất vả, con của mẹ đã chiến thắng được bước đường khó khăn đó. Đau đớn đó con đã vượt qua. Con là siêu nhân anh hùng của mẹ.

Biết bao người anh, người chị, người em và bạn cũng lứa với con đã không trụ được và ra đi mãi mãi. Đêm nay, mẹ xem lại những tấm ảnh chụp chung của 5 anh em cùng phòng bệnh của con ngày mới nhập viên mà giờ may mắn chỉ mỉm cười với mình con thôi. Mẹ đã khóc, thương các bạn ấy và thương con quá, cuộc sống thật bất công phải không con?

Nhưng không vì vậy mà chấp nhận an bài số phận con nhé, cả gia đình mình sẽ cố gắng vượt lên khó khăn này, hy vọng chờ đợi đến ngày có thuốc để chữa chạy cho con của mẹ khỏi hẳn bệnh đúng không nào. Mong rằng sẽ sớm có thuốc điều trị cho con và tất cả mọi người mắc bệnh hiểm nghèo như con, mong rằng sẽ không còn tiếp diễn những nỗi đau và mất mát như những gì mẹ chứng kiến nữa.

Mẹ vẫn không hết hy vọng rằng điều kì diệu sẽ đến với con của mẹ. Mẹ con mình sẽ không bỏ cuộc con nhé, cuộc đời này được phép mơ ước cơ mà. Hãy cứ nghĩ thật nhẹ nhàng rằng hy vọng còn nhiều, sự sống còn dài và hãy tận dụng hết những thời gian bên nhau sao cho thật vui vẻ và hạnh phúc. Mẹ nghĩ niềm vui và hạnh phúc sẽ tạo nên sức mạnh và nguồn sống cho con nên gia đình mình sẽ luôn bên cạnh con yêu thương thật nhiều con trai của mẹ nhé. Mỗi ngày nhìn con uống đến 4-5 loại thuốc mà mẹ phục con thật, mẹ sợ uống thuốc lắm, uống thuốc là cực hình của mẹ đấy.

Mẹ cũng xin lỗi con trai của mẹ vì nhiều lúc mẹ vẫn quát mắng con khi con sai, con tủi thân con khóc. Nhưng mẹ nghĩ dù sao con cũng cần được giáo dục tốt để trở thành người có ích chứ không phải vì con như vậy mà mẹ chiều theo ý con được, rồi lớn lên con sẽ hiểu con nhỉ.

Con là đứa trẻ thông minh và ngoan lắm. Hiểu chuyện lắm nha. Hãy có lên con, bố mẹ và gia đình mình luôn bên con mãi mãi. Tình yêu thương sẽ níu giữ con bên đời mẹ được dài lâu.

Mong rằng ông trời sẽ thấu được tình yêu thương của mẹ dành cho con lớn như thế nào, ông sẽ rủ lòng thương mẹ con ta con nhỉ, vì mẹ thấy cũng có người họ đã chữa khỏi bệnh như bệnh của con.

Con hãy sống thật vui vẻ, còn cuộc sống bộn bề lo toan bố mẹ gánh gồng được.

YÊU CON VÔ VÀN, THIÊN THẦN CỦA MẸ!

* Lời nhắn nhủ tới bạn đọc

Trên đây là hai bức thư tôi viết gửi con trai, bức thư đầu tiên là những dòng tôi viết về cảm xúc và sự bất lực khi con mới bị chẩn đoán là mắc bệnh ung thư máu, phải vào phác đồ truyền hóa chất cho con. Không có gì có thể tả nổi sự lo lắng của tôi khi con ngày càng gày yếu, tóc rụng, nôn ói suốt sau mỗi đợt hóa trị, quặn thắt lòng, thương con vô bờ…

Từ đó đến nay đã hơn 2 năm trôi qua, với hành trình tìm tòi đủ mọi thông tin, giải pháp để cùng con chiến đấu với bệnh tật. Từ việc trò chuyện với con như thế nào để con dần hiểu về việc mình phải kiên cường để điều trị, rồi dinh dưỡng cho con như thế nào. Đặc biệt tôi may mắn biết đến và sử dụng sản phẩm hỗ trợ GENK STF liquid giúp con tăng cường sức khỏe, giảm hẳn tác dụng phụ của hóa trị để tuân thủ tốt việc điều trị tại bệnh viện. May mắn đến ngày hôm nay, cho dù tháng nào cũng phải truyền hóa chất nhưng con vẫn giữ được sức khỏe, tóc không bị rụng, da dẻ niêm mạc miệng không bị phồng rộp và cũng không bị thiếu tiểu cầu, hồng cầu như các bạn khác.

Nay là đêm Rằm Trung thu, trăng sáng quá, khi con say ngủ tôi đọc lại những dòng này, xem lại ảnh của con đã từng chụp với các bạn khác trong bệnh viện mà không cầm được nước mắt, các bạn của con nhiều bạn đã không còn…

Cầm bức thư mời tham gia gửi bài dự thi viết cho bệnh nhân ung thư tôi cũng muốn viết điều gì đó cho con, cho các bạn của con…

Nhưng trên hết, từ cái tâm và đáy lòng mình, đã từng là một bà mẹ có con nhỏ bị ung thư máu. Tôi hiểu tâm trạng đau đớn, hoang mang, lo lắng của những cha mẹ trẻ có con nhỏ bị ung thư. Tôi cũng hiểu nỗi khát khao và nhu cầu có được ai đó đồng cảm để được chia sẻ cảm xúc, chia sẻ kinh nghiệm, những kiến thức và giải pháp đúng theo khoa học để có thể vững tin hơn cùng con chiến đấu với bệnh tật, để con có được sức khỏe về cả tinh thần và thể chất tốt nhất khi điều trị.

Nguyễn Thị Hoài - Trường Thịnh

Đáng quan tâm