Câu chuyện toà án:
Nước mắt không chuộc được tội
(Dân trí) - Phiên tòa chưa bắt đầu, 6 bị cáo đã nước mắt ngắn nước mắt dài. Hội đồng xét xử bước vào, những tiếng nức nở không kiềm chế nổi bật ra trước vành móng ngựa. Ai ngờ được chỉ vì mấy triệu đồng mà các bị cáo tự tước bỏ tất cả ước mơ, cơ hội và cả cuộc sống tự do của bản thân mình.
Cả sáu người đều là người dân tộc Tày ở một huyện vùng núi Sơn Dương tỉnh Tuyên Quang. Mỗi người một độ tuổi, một gia đình khác nhau nhưng cùng chung hoàn cảnh nghèo khó, thiệt thòi như nhau. Học hết lớp chín, thế đã là có chữ lắm rồi, cái chữ có bẻ ra ăn được đâu. Người thì đã chồng con, gia đình, người thì vừa qua tuổi vị thành niên, tất cả đều không việc làm, không thu nhập ổn định. Họ rủ nhau ra Hà Nội, đăng ký học tiếng và làm thủ tục đi xuất khẩu lao động Đài Loan tại công ty Cửu Long - Hoàng Mai để tìm một cơ hội "đổi đời".
Họ đã có thể thành công bằng sức lao động chân chính của mình nếu không nảy sinh lòng tham trộm cắp tài sản của công ty. Ngày 4/3/2005, Đàm Thị Hương (SN 1975), Nguyễn Thị Sóng (SN 1970), Hà Văn Bình (SN 1982), Lương Thị Thiệp (SN 1969), Ma Thị Kết (SN 1976) và Ma Thị Nguyệt (SN 1986) đã tụ tập ở quán cơm bình dân, bàn bạc kế hoạch "trộm đồ" ở công ty.
Thiệp bày cách cho Nhung - nhân viên bảo vệ của Công ty Cửu Long uống thuốc ngủ để cả bọn "muốn làm gì thì làm". Đúng kế hoạch, 9h tối, Thiệp, Kết, Nguyệt mua một vỉ thuốc ngủ Stilux, một chai Côca đến công ty, rủ Nhung, Hường - bảo vệ đêm uống nước với lý do Thiệp chuẩn bị chia tay lớp học tiếng để đi Đài Loan. Kết lấy 5 cốc thủy tinh, Thiệp nghiền 4 viên thuốc ngủ hòa tan vào hai cốc cao để phân biệt với ba cốc thấp an toàn dành cho đồng bọn rồi chủ động đưa tận tay Nhung, Hường.
Kết biết Nhung thích uống Côca nên đề nghị mọi người cạn cốc 100%. Sau khi "đối tượng" gục hoàn toàn, Kết lấy chìa khóa trong người Nhung, mở cửa cho Sóng, Bình, Hương vào trong. Cả "hội đồng hương" lục soát tầng 1. Bình lấy ra một con dao, một kìm điện, một tô vít, tháo dỡ lấy mấy tính của công ty. Công an phường Định Công đã phát hiện và lập biên bản phạm pháp, khi các đối tượng đang đóng gói "chiến lợi phẩm" trong khi nạn nhân vẫn say thuốc trên tầng 2.
Tổng giá trị số tài sản cả bọn lấy được từ chiếc đầu CPU, màn hình máy tính, nồi cơm điện đến bộ rèm cửa, chiếc đĩa sứ... chỉ khoảng vài triệu đồng. Nhưng cái giá phải trả là đích đáng cho tư tưởng bất lương và hành vi trộm cướp nguy hiểm của các bị cáo. Tại phiên tòa, cả sáu bị cáo không biết nói gì, thanh minh gì cho hành động ngoài những giọt nước mắt. Thái độ ăn năn được xem là một tình tiết giảm nhẹ hình phạt nhưng không phải là một phương thức cứu rỗi tội lỗi.
Tại sao các bị cáo không một chút băn khoăn, suy nghĩ khi chuẩn bị phạm tội một cách kín kẽ, bài bản đến vậy. Họ không thể biện giải bất cứ lý do gì cho hành vi của mình rằng không ý thức được tính chất nghiêm trọng của sự việc hay do hoàn cảnh quá nghèo. Cái nghèo, cái khổ không thể giải quyết bằng trộm cắp, cướp giật hay bằng bất kỳ hành vi phạm tội nào đem lại đồng tiền bất chính.
Các bị cáo đã từng có ý thức tích cực khi từ Tuyên Quang lên Hà Nội, đến với công ty Cửu Long. Tất cả đều là những người lao động chân chính, có ước mơ, có ý định xây dựng cuộc sống của mình bằng sức lao động chính đáng của bản thân. Vậy mà chỉ vì lòng tham chốc lát... Đã muộn rồi - những giọt nước mắt.
Phương Thảo






