Thứ ba, 28/01/2014 - 20:22

Tết Việt xa xứ

Một khúc thơ Xuân

Dân trí

Đào khoe hồng thắm thanh tao, Mai trưng vóc ngọc vàng au chẳng vừa, Cúc, lan, hồng, huệ hương đưa, Kìa! Xuân quyến rũ quê nhà đăng quang...

Nhớ hương quê hương mãi hoài


Nhớ hương quê hương mãi hoài

Môi vẫn mọng... dẫu nhợt nhạt chút son

Má còn ửng… nhưng chẳng hường như trước

Miệng nghêu ngao... ánh gương giục tất bật

Tóc điểm màu… lất phất bụi sương pha...


Xuân đăng quang... khoe sắc biếc lung linh

Vẫn thua em… mắt đa tình lóng lánh

Muôn loài hoa... tỏa hương trinh bí ẩn

Sánh sao bằng… hương vị mật quê mình...


Hương cũng nhạt dần… theo cánh gió lang thang

Giọt sương long lanh… sẽ tan vào nắng ấm

Đón Xuân đơn phương… cuối chân trời xa thẳm

Ta nhớ Việt Nam… gặm nhấm đếm thời gian...


Sắc Xuân sắc… Sắc chưa thể là nhất

Hương Xuân thơm… đâu đã chắc hương say

Sắc có nhung gấm… cũng tàn theo năm tháng

Hương phảng phất hương… hương quê hương mãi hoài...


Ta tóm chặt… bông tuyết trắng viễn du

Chân loay hoay… vẽ song hành mơ ước

Hồn đánh bóng… từng ngôn từ say khướt

Dâng quê hương… dấu ngấn lệ trào tuôn...


Mắt dõi xa xăm… lật lối mộng đêm hoang

Hồn trong đom đóm… đợi sang năm Ngọ

Hỡi gió mây trổ hương ngàn

Ươm giùm sợi nhớ quê làng Việt Nam...

***

Thèm khát hương ngàn xuân quê


Thèm khát hương ngàn xuân quê

Xứ Bắc quê em thôn nữ áo tứ thân

O ở miền Trung có bài thơ nón lá

Miệt vườn Nam Bộ quần xoa, bà ba đó

Đất nước, mọi nhà đon đả đón Xuân về.


Đào khoe hồng thắm thanh tao

Mai trưng vóc ngọc vàng au chẳng vừa

Cúc, lan, hồng, huệ hương đưa

Kìa! Xuân quyến rũ quê nhà đăng quang...


Rượu Xuân chúc tụng hân hoan

Tiếng cười bọn trẻ ấm ran lòng người

Bánh tét, bánh chưng, khay mứt mới

Hương vị giao thừa hạnh phúc loang.


Xuân ngời nét ngọc đa đoan

Long lanh mắt biếc Xuân sang gọi mời

Hương Xuân tỏa đi muôn nơi

Con! Xuân! Biệt xứ buồn ơi hỡi buồn...


Say hương, lụy sắc Xuân quê

Ước ao một lối đi về giản đơn

Mong đất nước mãi thái bình

Giàu sang để Mẹ Việt mình an vui...


Đếm bông tuyết trắng xứ người

Ngóng phương trời Mẹ ngậm ngùi vắng con

Ưu tư tiễn biệt năm tàn

Càng nghe thèm khát hương ngàn Xuân quê...

***

Chợ Tình


Chợ Tình

Đêm nay, bán nốt phấn đời

Buôn hương tàn lụi kiếm lời dăm xu

Mai mua cân gạo biếu u

Sắm cho em nhỏ hạt dưa, áo màu

Chúa ơi! Sao chẳng nhiệm màu

Ban cho con chút tình trao cuối đời.


Chợ tình cuối năm vắng tanh teo

Ta bán hai nong tình đói nghèo

Người mua chẳng đặng kèo kẹt giá

Thôi đành gánh về nuôi bầy heo.


Chợ tình cuối năm cũng tàn rồi

Ta gánh gồng về vậy, hỡi ôi

Soi gương nhân ảnh cứ tức tưởi

Loan phòng cô độc lệ ngậm ngùi.


Cố mai đìu nốt sầu đau

Đổ buôn để kiếm vài hào nuôi thân

Sầu tư, chôn chặt trong tâm

Sầu riêng, đem đổi chút mầm tình dư!


Về thôi! Gom góp ưu tư

Bồng thêm chua xót, bước vô xuân hồng

Chợ đầu năm, mong khách đông

Sang ngang cả những nỗi lòng riêng mang.


Biết mai nắng có hừng không

Chợ tình chắc mấy kẻ ngông kiếm tìm

Đành thôi gom góp ưu phiền

Đóng khung mơ mộng bóng hình mỹ nhân.


Phiên chợ xuân, sáng nay vừa khai trương

Ta lang thang kiếm chút hương tình muộn

Giá Cô Cô treo tận trên đỉnh sóng

Trả hớ hênh là nát đời trai tân.


Nữ khách du xuân chẳng ngó ngàng

Lâu lâu dạm hỏi, mắt liếc ngang

Giá bèo bọt rứa, còn chê mắc

Cô Cô hương sắc, vẻ kiêu căng!


Ta về thôi! Tàn chợ tình đầu năm

Lại trang trí chốn thư phòng cô độc

Đợi pháo xuân tan xác giữa đêm cóng

Co quắp hồn, đời lữ khách buồn đong.


Về thôi! Đập dập đắng cay

Trộn chung với xót xa đầy trong tim

Đánh cho sánh sủi hờn ghen

Nhe răng nốc cạn kiệt tanh nốt sầu.


Về đâu… Trú trọ nơi nao

Trao thân tầm gửi phương nào giờ đây

Đêm chưa trọn giấc mơ gầy

Tính toan! Mai lại lòng đầy lắng lo.


Về thôi… Tuyết phủ trắng đồi

Cây trơ trọc lá, oằn người quắp co

Ta lần từng bước già nua

Gánh gồng vạn mối xót chua... Thôi về…

Lê Văn Công
Từ Đức