Đạo diễn trẻ Việt Tú: "Tuổi tác không thành vấn đề"
"Vợ tôi hơn tôi 4 tuổi. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc và không gặp bất kì trở ngại nào cả. Quan trọng là bạn có cảm thấy hợp và chia sẻ được với người hơn tuổi mình hay không, chứ chuyện tuổi tác chẳng nói lên điều gì", Việt Tú tâm sự.
Anh có gặp khó khăn hay sự gièm pha từ những người lớn tuổi hơn trong ê-kíp làm việc khi tuổi của anh còn trẻ mà đã làm người tổng chỉ huy - đạo diễn?
Vấn đề chính trong một ê-kíp làm việc với những cái đầu sáng tạo là bạn phải chỉ ra cho họ con đường nào đi là đúng. Hơn nữa, sản phẩm của một ê-kíp làm việc là sản phẩm của một tập thể chứ không phải của một cá nhân. Vì vậy kỹ năng làm việc của đạo diễn là kỹ năng kết nối mọi người và hướng mọi người đi đúng con đường. Tôi nghĩ tuổi tác, già trẻ sẽ không quan trọng nữa, và cũng không có sự gièm pha lẫn nhau ở đây.
Anh có thể so sánh công việc của mình khi làm việc trong chương trình “Sao Mai điểm hẹn” và “Con đường âm nhạc”?
Nói về ê-kíp làm chương trình thì tôi thấy không khác nhau. Nhưng khi bạn phải làm việc với những nhạc sỹ trên dưới 60 tuổi và những thí sinh “Sao mai điểm hẹn” chỉ mới độ 20 là hoàn toàn khác nhau. Với những nhạc sỹ gạo cội lớn tuổi như vậy, cách thuyết phục làm sao để họ tham gia chương trình đã khó. Và còn khó hơn khi phải thuyết phục để các nhạc sỹ tin vào sức sáng tạo, tìm tòi cái mới - là điều cực khó.
Nghe nói để có được một chân trong Đài Truyền hình Việt Nam thì phải là “con cháu nhà đài”, vậy anh thì thế nào?
Thực ra người bố của tôi cũng là một người đồng nghiệp của tôi. Vị trí của ông cũng là vị trí tôi đang làm - một đạo diễn ca nhạc. Việc hướng nghiệp của mình theo ngành đạo diễn truyền hình có rất nhiều ảnh hưởng cũng như lời khuyên của ông.
Trước đây, sau khi tốt nghiệp trung cấp tại Nhạc viện Hà Nội, tôi đã không biết phải làm gì và quyết định ở nhà một thời gian rồi tính tiếp. Trong thời gian đó thì bố tôi đã khuyên tôi học trường Sân Khấu Điện Ảnh vì thấy tôi thích nhạc, thích điện ảnh và cũng vì bố tôi dễ xin việc hơn cho tôi. Tôi nghĩ việc bố tôi làm trong đài truyền hình và có khả năng xin việc cho tôi là một lợi thế, và tại sao mình không tận dụng cái lợi thế đó để con đường đi của mình được dễ dàng và thuận lợi hơn.
Được biết khi học trong trường nhạc anh luôn bị các bạn học thời đó như Mỹ Linh, Hà Trần… đêu ghét “cái thằng đầu nồi úp”? Và có điều kiện học cùng những người nổi tiếng như vậy có giúp anh làm việc sau này thuận lợi hơn không?
Đúng, thời đó “đầu nồi úp” là mốt và tôi cũng để kiểu đầu đó. Ở trường thì tôi là một đứa học sinh cá biệt vì luôn "đẻ" ra những trò quái gở, nghịch ngợm. Trong khi các bạn học cùng khoá như Mỹ Linh, Hà Trần, Kiên saxophone… là những người chăm học.
Đương nhiên, những người chăm học sẽ ghét những đứa học sinh cá biệt và học dốt như tôi. Còn sau này khi tôi làm đạo diễn thì ấn tượng xấu của tôi về một đứa học sinh cá biệt vẫn gắn liền. Chính vì vậy mà các bạn ít tin tôi và chỉ có công việc mới giúp tôi chứng minh sự tin tưởng của tôi với họ.
Có một số ý kiến cho rằng các chương trình của anh hao hao với các chương trình ca nhạc trên kênh MTV hay chương trình American Idol của Mỹ, anh nghĩ sao về điều này?
Câu hỏi này tôi đã gặp rất nhiều lần. Nhưng tôi dám khẳng định những chương trình như “Con đường âm nhạc”, “Sao Mai điểm hẹn”, “Đẹp fashion show” và các chương trình khác mà tôi đã làm không phải là sự rập khuôn thiếu sáng tạo. Bản thân tôi đã mất rất nhiều thời gian để nghĩ cũng như sáng tạo ra các chương trình đấy. Đó cũng là chất xám của cả một ê-kíp.
Để nói về sự giống nhau thì các hãng truyền hình có thể mua bán bản quyền các chương trình cho nhau, như chương trình “Ai là triệu phú”… Còn nếu là sự rập khuôn y hệt các chương trình đang rất là "hot" như ý kiến trên, thì trung tâm bản quyền sẽ “sờ gáy” bạn ngay lập tức.
Ngoài ra, trước khi làm một chương trình chúng tôi phải ngồi bàn bạc với nhau về bản quyền, về việc mình được phép làm gì và không được phép làm gì rất kĩ sau đó chúng tôi mới làm.
Các clip như cá vàng trong chương trình Im Lặng – Dương Thụ và clip cắt tóc mà không thấy tóc rơi trong chương trình Nguyễn Cường của anh, liệu có khó hiểu với đại đa số người xem không?
Các clip phim ngắn đó mang tính hình tượng đương đại nên điều hơi khó hiểu là đương nhiên. Nó cũng giống như những bức tranh trừu tượng. Mỗi người một cách hiểu khác nhau. Tại sao tôi sử dụng cá vàng trong chương trình Dương Thụ, vì người ta vẫn lấy cá vàng là biểu tượng của sự im lặng. Nếu cá chọi là biểu tượng của sự im lặng thì tôi cũng lấy cá chọi.
Còn trong chương trình Nguyễn Cường, tôi làm clip dựa trên các tản văn viết về nhạc sỹ hoặc những đoạn văn tự thuật của nhạc sỹ đó để làm clip. Tôi đã đọc được một đoạn văn về nhạc sỹ khi ông đến cắt tóc, tỉa râu tại một tiệm cắt tóc. Tôi cảm thấy rất hay và vui nhộn. Đoạn cuối nói chỉ cần với bốn chi tiết là: cặp kính, nụ cười ria mép, mái tóc bồng bềnh và chiếc mũ đã làm nên 1 nhạc sỹ Nguyễn Cường. Các chi tiết trong đoạn clip đã miêu tả đoạn văn đó, còn tiếng kéo cắt là để làm đoạn phim đó vui nhộn và sinh động hơn.
Anh nghĩ sao khi nam giới bây giờ thích yêu người hơn tuổi? Phải chăng anh có định làm phim hay chí ít một clip về cảnh ngộ này?
Chẳng có gì phải nghĩ về vấn đề này cả vì bản thân tôi, tôi đã kết hôn với vợ tôi, nguời hơn tôi 4 tuổi. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc và không gặp bất kì trở ngại nào cả. Quan trọng là bạn có cảm thấy hợp và chia sẻ được với người hơn tuổi mình hay không, chứ chuyện tuổi tác chẳng nói lên điều gì. Còn chuyện làm phim về tình yêu này thì cũng có thể, chứ tôi không nghĩ đây là một cảnh ngộ gì cả.
Anh có kỉ niệm nào đáng nhớ trong khi làm nghề đạo diễn không?
Có! Đó là lần tham gia VTV – Bài hát tôi yêu lần thứ nhất. Khi quay video clip của ca sỹ Mỹ Linh trên nóc toà nhà Melia. Mỹ Linh đang đứng ở tầng 25, nóc của toà nhà. Bối cảnh đằng sau của clip là chân trời và một khoảng đường phố Hà Nội. Khi nhìn thấy cơn dông ở cuối chân trời thì chúng tôi đã quay cố để ca sỹ Mỹ Linh có việc, cần về sớm. Nhưng điều không thể tưởng là cơn dông cuốn từ đường chân trời đến rất nhanh.
Cảnh tượng đó tôi nghĩ bạn chỉ có thể nhìn thấy trong phim khoa học viễn tưởng mà thôi. Gió mạnh, mưa nặng và đám mây đen sì ập đến không tưởng nổi. Cả đoàn làm phim vội chạy và không kịp thu bất cứ một dụng cụ đồ nghề nào. Tôi, ca sỹ Mỹ Linh, và ê-kíp thực hiện ướt như chuột lột. Còn kết quả là băng quay cũng bị ướt, hỏng và cuối cùng là phải ghi hình lại từ đầu.
Theo Đối thoại với người nổi tiếng





