Phim cũ:
2046
(Dân trí) - Nhiều đoạn phim giống như những bức ảnh ghép lại, màu sắc rực rỡ và u ám. Giống như ký ức, có thể chả vui nhưng thường đã thành ký ức thì phải đẹp.
Buồn ngủ mà không ngủ được, lôi phim ra xem. Lấy đại 1 trong số rất nhiều DVD chưa xem cho vào máy. 2046.
Có một lần ngồi hàng cà phê cách đây không lâu, cũng nhạc violin như thế này, hình như chính là bài này, em bảo "nhạc này chả có gì sâu sắc, cứ nông nông da diết, mà nghe có khi khóc lúc nào không biết". Chị bảo "ừ cũng tuỳ tâm cảnh".
Tâm cảnh hôm nay là gì uể oải lười biếng. Lòng vẫn như xưa yên ổn quá. Nao nao vì yên ổn quá.
Tiếng violin lại nông nông da diết mỗi khi anh Lương Triều Vĩ ở năm 2046. Những ai lấy tàu đến năm 2046 là để giữ lại những khoảnh khắc đã và sắp mất, vì tại năm 2046, mọi điều sẽ chẳng bao giờ thay đổi. Điều đó có đúng không? Không ai biết, vì từ năm 2046 chỉ có một người trở về.
Trở về vì lại có những điều cần nhớ và quên ở năm 2046. Và để mơ tiếp năm 2047.
Phim phức tạp, lẫn lộn quá khứ tương lai, quá nhiều điều muốn nói nên khó nói hết được tất cả.
Nhưng có thể vì một cuộc đời người cũng lằng nhằng, phức tạp, lẫn lộn quá khứ tương lai, rất nhiều điều muốn nói, rất nhiều điều muốn chọn lại và không thể chọn lại, khao khát ra đi nhưng mỗi cuộc ra đi là mỗi sự chối bỏ.
![]() |
"Love is a matter of timing. No interest to meet the right person too soon or too late." (*)
Nhưng làm thế nào để biết được đâu là "right person"? Người từ 2046 quay trở về. Cả 2047 cũng đã kết thúc không trả lời được câu hỏi đó. Mỗi thời điểm người ta chỉ có một lựa chọn. Và người ta không thể biết lựa chọn đó tốt hơn hay xấu hơn các lựa chọn khác vì người ta không thể sống lại để chọn lại.
Cuộc đời, như vậy, chỉ là một bản nháp không bao giờ biết đến bản thật.
Cỏ
(*) Tình yêu là vấn đề thời điểm. Đúng người nhưng gặp quá muộn hay quá sớm đều là vô nghĩa.









