Thứ hai, 21/10/2013 - 16:22

Bạn đọc viết:

Trông về Quê Mẹ chín chiều ruột đau

Dân trí

Bão lũ năm nào cũng cứa thêm vào tâm can bao người con miền Trung xa quê hương những vết thương lòng…Cùng nối vòng tay lớn với cả nước, có những bàn tay luôn phải gạt dòng nước mắt “Chiều chiều ra đứng ngõ sau/Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều…”

(ảnh: Nguyễn Duy)
(ảnh: Nguyễn Duy)

 

Thương lắm quê tôi ơi!

 

Tôi sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Quảng Bình đầy nắng và gió. Thôn Hợp Hòa của tôi thuộc xã Quảng Hòa, huyện Quảng Trạch vắt ngang bên bờ Sông Gianh hiền hòa. Làng tôi quanh năm bà con chỉ biết cắm cúi vào mấy sào ruộng, trông cậy vào mấy hạt thóc để nuôi sống gia đình. Vậy mà cơn bão số 10 đổ bộ vào ngày 30/9 đã cuốn đi hết tài sản, để lại cho mọi người những mái nhà không có ngói, thóc lúa thì bị nước mưa ngấm vào làm ẩm mốc, lên mầm hết….

 

Đã hai tuần bão quét qua mà quê tôi vẫn chưa có điện để sử dụng. Khắc phục hậu quả của bão số 10 chưa xong thì lại phải hứng chịu mưa lớn trong và sau bão Nari. Mưa lớn, nước đầu nguồn đổ về càng mạnh làm cho sông Gianh nước dâng cao, nước đã vượt qua triền đê tràn vào nhà. Các tuyến đường bị cô lập bởi nước lũ bao vây tứ phía, bà con chỉ biết ở trên mái nhà nhìn tài sản của mình trôi bồng bềnh theo nước lũ.

 

Đời sống của người dân quê tôi hiện giờ đang rất khó khăn, thiếu thốn về mọi mặt, không có điện, không có nước để uống và sinh hoạt…Mọi người chỉ có một mong muốn nhỏ là có 1 bữa cơm để ăn mà thôi!!!

 

Đình Sinh (ĐHKH Huế)

 

Em là một người con quê hương Hà Tĩnh đi làm ăn ở Angola. Nghe tin quê nhà bão lũ thiệt hại, em rất đau lòng. Vô tình đọc được 1 bài thơ của một bạn trên page cộng đồng người Việt ở Angola và fanpage “Choa là dân 38” viết về bão lũ ở Hà Tĩnh rất cảm động, khiến cho người con xa quê như em đọc không khỏi xúc động. Em muốn được gửi đăng bài thơ này, để bà con quê hương mình hiểu được tình cảm của những người con xa quê dành cho quê hương trong những ngày mưa lũ… Em xin chân thành cảm ơn!

 

Từ Angola gửi về Quê Mẹ

 

Ango nắng cháy da người

Chỉ thương Quê Mẹ mưa mười ngày nay

Nước lụt dâng suốt đêm ngày

Người già, em nhỏ chạy đâu bây giờ

 

Lại còn mấy đứa em thơ

Nước vào lớp học vở bài cũng trôi

Thương sao bóng dáng mẹ tôi

Nằm không có chỗ ngồi càng thêm lo

 

Lại còn thêm mấy bà O

Chạy đôn chạy đáo tìm bò khắp nơi

Có lẽ là đã bị trôi?

Toàn bộ gia sản hết rồi còn đâu

 

Nếu trời còn đổ mưa “ngâu”

Dân tôi biết bám vào đâu bây giờ

Ngoại tôi tóc đã bạc phơ

Vậy mà vẫn phải thức chờ trong đêm

 

Bao giờ cho nước rút êm

Để cho bà ngoại được têm miếng trầu

Nhìn lên trời hỏi ông đâu

Mà sao lại nỡ gieo sầu quê tôi?

 

Hai cơn bão đã bao người

Rời xa nhân thế, hỏi trời có thương?

Hỏi ông, ông có tỏ tường

Dân tôi nghèo lắm biết đường nào đi

 

Năm làm biết được mấy dư

Vậy mà bão đến lại như lúc đầu

Xin trời đừng đổ mưa “ngâu”

Để cho quê mẹ hết sầu nhìn ra

 

Cẩm Xuyên cho đến Thạch Hà

Hương Khê, Can Lộc cũng là quê tôi

Hương Sơn nước cũng đến rồi

Vũ Quang dân phải lên đồi chạy mưa

 

Kỳ Anh thì cũng lưa thưa

Có nơi nước ngập nơi thì đồi cao

Lộc Hà đường cũng như ao

Đức Thọ mưa cũng rào rào khắp nơi

 

Hồng Lĩnh nước cũng đến cươi

Nghi Xuân khỏi nói hơn mười ngày qua

Nước lên lai láng khắp nhà

Người già trẻ nhỏ chạy ra hội trường

 

Nhìn mấy em nhỏ mà thương

Chăn màn không có chiếu giường cũng không

Đêm nằm mà cứ ngóng trông

Cha còn ra biển chống chèo ngoài khơi

 

Nhìn lên mà hỏi ông trời

Bao giờ bão lũ hết về quê tôi

Nghe chừng đời vẫn nổi trôi

Mấy chục năm có năm nào trời tha

 

Chỉ mong bão lũ nhanh qua

Để cho cuộc sống mãi là bình yên

Mong sao cho được phép tiên

Gửi về chút nắng của miền Châu Phi

 

Từ Hòa Nguyễn Quang: nguyenquanghoa113@gmail.com