Chồng lần đầu đánh tôi vì chiếc máy rửa bát

Nam Việt

(Dân trí) - Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày vợ chồng mình lại cãi nhau to, thậm chí anh tát tôi chỉ vì… một chiếc máy rửa bát.

Ngồi viết những dòng này, mặt tôi vẫn còn sưng rát sau cái tát của chồng. Lấy chồng 5 năm, tôi từng đọc không biết bao nhiêu bài tâm sự của phụ nữ về bạo lực gia đình và luôn tự nhủ: “Chuyện đó sẽ không xảy ra với mình”.

Tôi đã nhầm. Chỉ đến ngày tôi đặt mua một chiếc máy rửa bát, tôi mới biết người đàn ông đầu ấp tay gối với mình có thể trở nên đáng sợ đến thế.

Hôm đó, chồng tôi đi làm về đúng lúc thợ đang lắp đặt máy rửa bát. Tôi còn chưa kịp giải thích thì anh ta đã sầm mặt, hầm hầm kéo tôi vào phòng ngủ, đóng sập cửa lại. Giọng anh ta gằn lên, đầy tức tối, hỏi dồn dập tại sao anh đã cấm mà tôi vẫn dám mua máy rửa bát.

Tôi run run nói rằng tôi không dùng tiền của anh. Đây là tiền tôi bán hàng online tích cóp nhiều tháng, cộng thêm mẹ ruột cho để đỡ đần con gái. Tôi chưa kịp nói hết câu thì một cái tát đau điếng giáng thẳng vào mặt. Tai tôi ù đi, mắt tối sầm, người loạng choạng suýt ngã.

Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì những lời chửi rủa thô tục đã xối xả trút xuống đầu.

Anh ta gào lên rằng tôi lén lút giấu tiền ăn của gia đình, rằng tôi coi thường chồng, rằng tôi không biết điều, không biết nghe lời. Trong ánh mắt anh lúc ấy, tôi chỉ thấy sự giận dữ, kiểm soát và hung hãn đến đáng sợ.

Chồng lần đầu đánh tôi vì chiếc máy rửa bát - 1

Chồng đánh chửi chỉ vì vợ tự mua một chiếc máy rửa bát (Ảnh minh hoạ: iStock).

Sau một hồi đánh mắng, anh ta mở cửa phòng, bỏ tôi lại phía sau. Tôi còn đang ngồi bệt dưới đất, tay ôm mặt khóc thì nghe tiếng quát tháo ngoài phòng khách. Anh ta đuổi hết thợ về, rồi cầm gậy đập thẳng vào chiếc máy rửa bát vừa lắp xong.

Tiếng nhựa vỡ, tiếng kim loại va đập chan chát vang lên từng hồi. Mỗi nhát đập như đâm thẳng vào lòng tôi.

Tôi co ro trong góc phòng, không dám bước ra. Tôi sợ. Tôi xấu hổ. Tôi nhục nhã. Tôi không hiểu vì sao người đàn ông từng nắm tay tôi đi đăng ký kết hôn, từng hứa sẽ bảo vệ tôi cả đời, lại có thể trở thành một kẻ đáng sợ chỉ vì một chiếc máy rửa bát.

Thực ra, mong muốn mua máy rửa bát không phải bộc phát. Nó là kết quả của sự mệt mỏi tích tụ suốt nhiều năm làm vợ, làm mẹ.

Chồng tôi đi làm công ty, sáng đi tối về. Công việc của anh kết thúc khi bước chân ra khỏi công ty. Còn công việc của tôi chỉ bắt đầu khi tôi tan làm. Tôi làm văn phòng, áp lực không kém, nhưng về đến nhà là lao ngay vào bếp, dọn dẹp, nấu nướng, chăm con, giặt giũ. Một ngày của tôi gần như không có phút nghỉ ngơi đúng nghĩa.

Mỗi tối, khi con đã ngủ, chồng tôi nằm dài xem điện thoại, còn tôi lặng lẽ đứng trong bếp rửa chồng bát đĩa cao ngất, tay nhăn nheo vì nước, lưng đau nhức đến mức nhiều hôm phải vịn vào bồn rửa mới đứng thẳng nổi. Những công việc ấy lặp đi lặp lại, âm thầm và không tên, nhưng chưa bao giờ được coi là lao động.

Tôi không đòi hỏi chồng phải san sẻ việc nhà. Tôi chỉ mong anh hiểu tôi mệt. Tôi chỉ mong có một công cụ giúp tôi đỡ vất vả hơn.

Cách đây một tháng, tôi đã rất nhẹ nhàng nói với anh về ý định mua máy rửa bát. Nhưng anh gạt đi ngay lập tức: “Nhà có mấy cái bát đĩa, rửa tay mấy phút là xong. Bày đặt máy móc, vẽ chuyện cho tốn tiền".

Tôi nghẹn lại. “Mấy phút” mà anh nói là khi không phải dọn bếp, không phải gom đồ thừa, không phải cọ nồi xoong đầy dầu mỡ. “Mấy phút” ấy là hàng trăm lần cúi lưng, là hàng nghìn lần nhúng tay vào nước lạnh, là sự mệt mỏi tích tụ mà anh chưa bao giờ nhìn thấy.

Tôi cố giải thích rằng máy rửa bát không chỉ tiết kiệm thời gian mà còn tốt cho sức khỏe, nhất là khi tôi thường xuyên đau lưng, tê tay. Nhưng chồng chỉ cười khẩy, nói rằng tôi làm quá lên, rằng “nhà nào chẳng thế”, rằng “ngày xưa mẹ anh có máy móc gì đâu mà vẫn lo được cả nhà”.

Cuộc nói chuyện nhanh chóng biến thành cãi vã. Tôi trách anh vô tâm, anh lại quy chụp tôi tiêu xài hoang phí. Mệt mỏi, tôi nói sẽ tự bỏ tiền mua, không cần anh hỗ trợ. Anh ta lạnh lùng buông một câu: “Cô có tiền thì tự mua”, rồi đập cửa bỏ đi.

Tôi tưởng như vậy là xong. Tôi chọn im lặng, không nhắc lại chuyện mua máy nữa, âm thầm tiết kiệm tiền từ việc bán hàng online, tranh thủ từng đơn hàng, từng đồng lẻ. Mẹ ruột thấy tôi vất vả, thương con gái nên cho thêm một khoản.

Tôi nghĩ rằng, chỉ cần không đụng chạm đến tiền bạc của chồng, chỉ cần âm thầm chịu đựng và tự xoay xở, thì anh sẽ không còn lý do để nổi giận. Nhưng tôi đã nhầm.

Khoảnh khắc chiếc máy rửa bát xuất hiện trong căn bếp, người đàn ông từng thề sẽ yêu thương và che chở tôi bỗng hóa thành một kẻ hung dữ.

Điều khiến tôi đau nhất không phải là chiếc máy rửa bát bị đập nát, hay cái tát của chồng, mà là câu hỏi cứ xoáy sâu trong lòng: Vì sao một người đàn ông không chịu giúp vợ việc nhà, cũng không cho vợ quyền được thảnh thơi hơn?

Phải chăng khi tình yêu đã cạn, thì sự mệt mỏi của người phụ nữ đầu ấp, tay gối cũng trở thành điều không đáng bận tâm? Trong mắt anh, thứ duy nhất còn đáng để bảo vệ chỉ là quyền kiểm soát và đồng tiền?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.