Nhà có người đột quỵ

Hơn 60 năm tuổi đời đã qua của bố mẹ vợ tôi, có lẽ chưa có cái tết nào cố thủ ở bệnh viện, đón giao thừa ở cái chốn tạm bợ và nồng nặc mùi hóa chất, bệnh phẩm như thế.

Không hiểu sao tôi lại nung nấu khai bút đầu năm Tân Mão - 2011 bằng một cái câu chuyện buồn thê thiết như thế.
 
Hơn 1 tháng qua, ông cụ cứ chập chờn lúc biết gọi tên ai đó, lúc mơ màng gật gật lắc lắc theo một hệ quy chiếu không như người bình thường, trải qua nhiều bệnh viện và nhiều bàn tay có lúc lương y như từ mẫu, có lúc lang y như… hổ báo, điều đó làm cho tôi tận thấy những trang thấm thía bậc nhất của cuộc sống có cái gì đó khôn xiết bi hài…

Bố mẹ già “như chuối chín cây”

Năm nay 64 tuổi, bố vợ tôi đang khỏe bỗng dưng gọi với líu ríu: Bà ơi, xem này, tay tôi to quá, nó to đến nỗi tôi không nhấc nổi lên nữa. Ôi, cái chân tôi, như là chân của ai ấy. Ông nói đến đâu, chân tay bên phải liệt luôn đến đó. Hết hai câu kêu cứu, miệng cũng cứng luôn. Bệnh viện huyện bảo cho về Hà Nội thôi, mà chưa chắc đã cầm cự được cho đến khi tới được thủ đô. 1h sáng, tôi vượt 130km về đến trung tâm y tế huyện.

Cửa đóng then cài, “sinh hữu hạn, tử bất kỳ”, bệnh viện của nhiều vạn dân chúng, mà giời chưa khuya đã kín như nhà tù. Nhảy qua rào vào. Chao ôi, bác sĩ với y tá cấp huyện, họ chỉ biết mỗi đo huyết áp, rồi dúi dụi xua người ta về trung ương mà chữa. Dường như họ sợ đụng vào bệnh nhân, chả được cái gì, ngộ nhỡ bị làm sao... lấy gì mà đền. Thôi, ba mươi sáu chước, chuyển cả về tuyến trên. Chả trách, Hà Nội, viện nào cũng đông như nêm cối. Đường tắc, vào viện nằm cũng bị tắc nghẽn trầm trọng.

Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ. Bố tôi bảo: Có bốc mộ cho cha mẹ mình, mới thật sự được (bị) trở thành một người toan về già con ạ. Giờ chạy vạy chăm bố vợ, tôi mới thấm: Mình đã thật sự già, bởi đã phải lo chuyện: “Bố mẹ già như chuối chín cây / Gió lay bố mẹ... sắp rụng rồi”.
Những ngày miền Bắc cực lạnh, bệnh viện nào cũng quá tải. Thế nhưng, từ chiều ba mươi tết, kéo mãi đến mùng một, mùng hai..., từ đường phố đến bệnh viện đều vắng ngắt.

Bảo vệ ngồi ngáp vặt và nhắn tin cho bồ rồi hí hí cười, thân nhân vào thăm không bị hỏi han hạch sách kinh dị như ngày thường. Bảo vệ Bệnh viện Bạch Mai còn bắt tay tôi, miễn luôn hai chục nghìn tiền gửi xe ngày mùng một tết. Chăm sóc thân nhân mũi dãi, phân và nước tiểu nồng nặc cả ngày, đón giao thừa xem người ta vung vãi pháo hoa trong khi mình sầu khổ quá chừng, đôi ba người tủi phận ra gốc cây dã hương, chúi vào nhau mà rì rầm tâm sự. Không hàng quán, không chè có người rót, thuốc có người bán hàng dâng, họ tự cầm phích, tự pha trà và chia nhau từng điếu Du lịch hoặc Vinataba.
 
Tôi khơi chuyện: “Bố em toàn nằm khoa điều trị theo yêu cầu, cứ thấy họ để bố mình nằm trơ mấy ngày, mẹ em mới cầm phong bì vào phòng bác sĩ, chàng thản nhiên nhận rồi bảo, cảm ơn, ừ thì gia đình nói thì chúng tôi mới biết là gia đình thích điều trị theo kiểu nhà có điều kiện hay không có điều kiện. Có điều kiện thì họ kê đơn, tự cầm tiền đi mua thuốc ngoài hiệu, về họ cho người tiêm cho. Cứ là vài triệu hai ba ống thuốc. Không có điều kiện thì thôi. Bác sĩ cứu người, như bác sĩ... thú y vậy”.

Một anh chàng người Sơn La, bập cả hai chân lên ghế đá lạnh toát, rít thuốc lá tóp cả khuôn mặt xám xịt lại. “Em vừa cầm phong bì lên gặp bác sĩ, mới cho thánh chỉ: Thôi, để cụ về, cái bệnh này nằm mãi cũng chả khỏi đâu, về cho vui cửa vui nhà. Tổ sư, tin buồn thế, báo cho người ta sớm thì có mất gì. Sao nó cứ để đại gia đình em nheo nhếch ở bệnh viện suốt mấy chục ngày qua, để làm gì?”.

Đang buôn dưa buôn cà, chợt có tiếng dấm dứt khóc của anh chàng gầy gò người Thái Nguyên. Chào các bác, em về đây, em không được ăn hết cái tết trong bệnh viện này rồi, hu hu. “Mẹ em 57 tuổi, bị tim, bác sĩ lấy ven chọc chi chít ở cổ, giờ vỡ hết ven rồi mà vẫn không cứu được bà. Bác sĩ bảo, cho bà về nghỉ”. Ai đó hỏi, nghỉ rồi điều trị sao nữa chứ. Cậu thanh niên tím tái, vẫn nhếch mép cười: “Nghỉ là nghỉ với các cụ tổ tỉ ở ngoài cánh đồng, bác ạ”.

Ôsin kiểu… lạ lùng

Giữa thế giới ấy, tôi gặp những gương mặt ngái ngủ, lặng lẽ đi hót phân, cọ rửa, mở ống xông, chỉnh máy móc cho người bệnh. Họ nằm dưới đất, nằm giường gấp hoặc ngủ ngồi cạnh người bệnh. Có anh ngoại ngũ tuần, thản nhiên lột quần áo ông cụ ra, rồi hướng dẫn tôi cách lau rửa, vệ sinh, mở ống thức ăn, thông ống đi tiểu, đóng bỉm thu gom phân. Tôi nhìn anh ta làm nhoay nhoáy, mà cứ ngỡ anh ta là cán bộ ngành y đang thí nghiệm trên một tử thi cho sinh viên thực tập xem, vì ông cụ sống thực vật đã đành, vì nữa là sự lạnh lùng vô cảm của anh ta. Họ là những ôsin bệnh viện.

Phòng tôi có một bác complet càvạt, đi đứng nói năng trịnh trọng, tưởng con giai chăm bố, hóa ra là ôsin bệnh viện. Ngoài ra có 2 em, một béo, một gầy. Em béo ăn suốt ngày, buông bô, buông chai nước truyền hóa chất, buông cái xilanh bơm cháo là em ăn, mà “nạn” thăm người ốm rầm rập cả ngày, em béo có ngàn lẻ một thứ để ăn. Vắt chân lên thành lan can bệnh viện mà ăn. Ăn rồi đi “đong” giai. Em gầy thì mắt đĩ có đuôi, em thường nằm như con mèo cái cạnh ông cụ “nhai trầu” và cưa từ người nhà bệnh nhân đến y tá, đến cả các ôsin bệnh viện.
 
Nhà có người đột quỵ - 1
Cả năm, chỉ vài ngày Tết là những bệnh viện quá tải nhất Việt Nam cũng trở nên vắng ngắt.
 
Đặc biệt, lúc vãn việc, các em còn ra ngoài cổng bệnh viện xem người ta đánh bạc nữa. Các ôsin bệnh viện đều rất chuyên nghiệp trong việc sử dụng các loại máy thở, máy huyết áp, biết cách chăm sóc người bệnh làm sao cho sạch sẽ, không bị hoại tử, hạn chế để lại di chứng do nằm liệt, do thở máy ống xông.

Phải nói là, lúc đầu tôi đã từng phản đối kịch liệt cái trò gửi bố mẹ già vào trung tâm dưỡng lão, đổ trách nhiệm con cái lên đầu... đồng tiền. Nhưng, có gặp cảnh đột quỵ, thở máy ống xông mới thấy, một người ốm, cả họ mất ăn mất ngủ, bỏ bễ công ăn việc làm thì mới thấy cái dịch vụ ôsin bệnh viện nó cũng ít nhiều nhân ái rồi lại nhân văn lắm. Tôi thề, ông nằm cùng phòng bố vợ tôi, 88 tuổi, đột quỵ, cụ có 5 người con ở phố cổ Hà Nội, các con làm nghề buôn bán cứ rành mạch chia nhau mỗi người vài tiếng trong ngày phải chăm sóc bố. Gớm, anh nào đến cũng thở vắn than dài, sao thằng kia, con kia đến giờ “thay ca” mà nó chưa đến.

Có anh ngoài 50 tuổi, cứ nằm nhắn tin cho bạn rồi chửi bố già lem lẻm, vì cứ anh này đến thì ông cụ bĩnh ra quần thối inh. Có lần, anh con trưởng quý hóa không dọn rửa mà cứ đắp nylon lên mông bố, ủ phân và nước tiểu ở bụng dưới của bố mà... chờ con em gái sắp đến phiên. Cô em gái tức lắm, bèn chửi anh và chửi bố. Kết cục là họ đánh nhau tại Bệnh viện Bạch Mai, anh trưởng đấm chảy máu mắt cô út, cô út chửi váng cả mấy dãy nhà. Cán bộ, y tá can ngăn không được, phải nhấc máy gọi Cảnh sát 113.

Và, đó là lúc các nàng ôsin đẳng cấp thở máy ống xông của tôi xuất hiện. Nghề ôsin này nó cũng có đẳng cấp phân biệt lắm. Vì biến giường bệnh thành nhà trọ thường xuyên, nên các cô có “tầm cỡ tay nghề” rất có ý thức kén chọn bệnh viện “xịn” để hành nghề. Khi bố vợ tôi chuyển ra khỏi Bệnh viện Việt - Xô, cô ôsin tên Chương kiên quyết không đi, lý do là sang Bạch Mai không có nước nóng, không có nhà vệ sinh khép kín, “sống như ngoài bến tàu bến xe, trời đang rét chết cò thế này, em mà sang, vài ngày là thành bệnh nhân ngay anh ạ”. “Tầm cỡ của em là cứ phải chăm các cụ “thở máy, ống xông” (bệnh nặng, thở bằng máy tạo ôxy, dùng ống tuyô luồn vào bàng quang và dạ dày để ăn và bài tiết), vì em thạo việc, vì như thế thì mới được 6 triệu đồng một tháng chứ”.

Chưa hết, có lần, nàng chăm ông cụ nhai trầu bên cạnh tôi đã quên che giấu sự nhẫn tâm đến rợn người của mình, khi tâm sự với tôi: “Anh ạ, em làm nghề này, 6 triệu/tháng, đấy là chưa kể mỗi khi có bệnh nhân chết. Em chăm, tiền ứng cả tháng, tang gia bối rối, người ta cũng không nỡ đòi lại đã đành, em còn tắm cho tử thi, họ cũng cho được 2-3 triệu tiền công. “Kết thúc một hợp đồng” (một người chết), em có vài triệu và chuyển sang chăm người khác. Vưỡn (vẫn) ở cái bệnh viện này thôi”. Tôi lạnh sống lưng, nghĩ, không biết nàng có ao ước mỗi ngày có vài người chết...?

Suốt những ngày qua, nỗi hí hửng của cô nàng “mỗi tử thi em làm đôi triệu tiền tắm rửa thay quần áo”, rồi cảnh vài nàng hễ rỗi rãi là làm vài cuốc bán dâm ngoài cổng bệnh viện... kia, rất là rất khó để tôi ngẫm mà không thấy choáng. Âu cũng là cuộc sống nó thế. Lại ngẫm, không ốm không đau thì giàu mấy chốc; lại ngẫm, vòng sinh lão bệnh tử cay nghiệt kia, anh có chạy đằng giời; lại ngẫm, con đường ngắn nhất để một người đi đến khánh kiệt, ấy là đi đến bệnh viện!

Cầu giời đừng ai phải đau ốm để rồi đến bệnh viện.
 
Theo Lãng Quân
Lao Động