Dấu chân người 120.000 năm tuổi được phát hiện ở Ả Rập Xê-Út

Dân trí

Các nhà nghiên cứu đã làm sáng tỏ những con đường mà tổ tiên cổ đại của chúng ta đã đi khi ra khỏi châu Phi sau khi phát hiện ra dấu chân người và động vật cổ đại ở sa mạc Nefud.

Dấu chân người 120.000 năm tuổi được phát hiện ở Ả Rập Xê-Út - 1
Những dấu chân người cổ đại lần đầu được phát hiện ở Ả Rập Xê-Út.

Khoảng 120.000 năm trước ở vùng ngày nay là phía bắc Ả Rập Xê-Út, một nhóm nhỏ người Homo sapiens đã dừng lại uống nước và kiếm ăn tại một hồ nước cạn, nơi cũng là địa điểm thường xuyên lui tới của lạc đà, trâu và voi lớn hơn bất kỳ loài nào được tìm thấy ngày nay.

Người Homo sapiens có thể đã săn bắt các loài động vật có vú lớn nhưng họ không ở lại lâu, sử dụng hồ nước như một điểm tham chiếu trên một hành trình dài hơn.

Ngày nay, bán đảo Ả Rập được đặc trưng bởi những sa mạc rộng lớn, khô cằn không thể sinh sống được đối với con người và những loài động vật.

Nhưng nghiên cứu đã chỉ ra điều này không phải lúc nào cũng vậy, tất cả liên quan đến sự biến đổi khí hậu tự nhiên, nó đã trải qua điều kiện có nhiều cây xanh hơn và ẩm ướt hơn nhiều trong thời kỳ được gọi là Kỷ Băng hà cuối cùng.

“Vào một số thời điểm nhất định trong quá khứ, các sa mạc chiếm ưu thế bên trong bán đảo biến thành đồng cỏ rộng lớn với các hồ và sông nước ngọt”, nhà nghiên cứu Richard Clark-Wilson giải thích.

Tác giả nghiên cứu Mathew Stewart, thuộc Viện nghiên cứu Sinh thái Hóa học Max Planck, Đức, cho biết dấu chân được phát hiện trong quá trình nghiên cứu thực địa của ông vào năm 2017 sau sự xói mòn của lớp trầm tích bên dưới tại một hồ cổ được gọi là “Alathar”.

“Dấu chân là một dạng bằng chứng hóa thạch độc đáo ở chỗ không lấy được từ các hồ sơ hoá thạch nào khác”, Mathew Stewart thông tin.

Dấu chân người 120.000 năm tuổi được phát hiện ở Ả Rập Xê-Út - 2
Dấu chân của voi cổ đại (trái) và dấu chân lạc đà (phải).

Các bản in các dấu chân cổ đại được xác định niên đại bằng cách sử dụng một kỹ thuật gọi là sự phát quang kích thích quang học với ánh sáng phát ra từ các hạt thạch anh và đo lượng năng lượng phát ra từ chúng.

Tổng cộng, bảy trong số hàng trăm bản in được phát hiện được xác định là của Hominin (một tông trong phân họ Người). Bốn bản in, với định hướng giống nhau. Sự khác biệt về kích thước, được hiểu là hai hoặc ba cá nhân đi cùng nhau.

Các nhà nghiên cứu cho rằng những thứ này thuộc về người hiện đại, trái ngược với người Neanderthal, trên cơ sở những người anh em họ đã tuyệt chủng của chúng ta không được biết là đã có mặt ở khu vực Trung Đông rộng lớn hơn vào thời điểm đó.

Stewart cho biết thêm: “Chúng tôi biết rằng con người đã đến thăm hồ này cùng lúc với những con vật này. Tuy nhiên bất thường ở khu vực này đó là không có công cụ bằng đá nào. Điều này cho thấy con người đã định cư lâu dài hơn ở đó. Có vẻ như những người này đến thăm hồ để lấy nguồn nước và chỉ để kiếm ăn cùng lúc với động vật, có lẽ cũng để săn chúng”.

Những con voi đã tuyệt chủng ở vùng Levant gần đó khoảng 400.000 năm trước, sẽ là con mồi đặc biệt hấp dẫn. Sự hiện diện của chúng cũng gợi ý đến những nguồn nước ngọt và cây xanh dồi dào khác.

Ngoài các dấu chân, khoảng 233 hóa thạch đã được tìm thấy, có khả năng là loài ăn thịt đã bị thu hút bởi loài ăn cỏ ở Alathar, tương tự như những gì được thấy ở các savan châu Phi ngày nay.

Hóa thạch lần đầu tiên được ghi nhận cho người Homo sapiens bên ngoài châu Phi trong khoảng 210 đến 180.000 năm ở miền nam Hy Lạp và Levant.

“Sự hiện diện của các loài động vật lớn như voi, hà mã, cùng với đồng cỏ rộng lớn và nguồn nước rộng lớn, có thể đã khiến miền bắc Ả Rập trở thành một nơi đặc biệt hấp dẫn đối với con người di chuyển giữa châu Phi và Á-Âu”, nhà nghiên cứu cao cấp Michael Petraglia của Max Planck nhấn mạnh.

Trang Phạm

Theo Science Alert

Đáng quan tâm