Chủ nhật, 22/11/2020 - 07:12

Quảng Bình:

Hành trình nhiều "nước mắt" về bữa cơm bán trú của trẻ bản Kè, Cáo và Chuối

Dân trí

“Có hôm về gần bản rồi mà đường trơn, em bị ngã xe đổ hết cơm, xách mấy hộp rỗng lấm bùn đất vào lớp, nhìn học trò đang chờ cô, em không kìm nổi và òa khóc khiến các con khóc theo”, cô Trang nhớ lại.

Vượt gần 5km lấy cơm trưa cho trẻ

Nhân dịp Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, chúng tôi đã có dịp về xã Lâm Hóa, huyện Tuyên Hóa (Quảng Bình) thăm cô trò Trường Mầm non xã Lâm Hóa.

Có đến tận nơi mới thực sự thấu hiểu được những sự khó khăn, vất vả của những thầy, cô đang hàng ngày bám bản, dạy dỗ và lan tỏa những yêu thương đối với học trò dân tộc nơi xã miền núi xa xôi của tỉnh Quảng Bình.

Hành trình nhiều nước mắt về bữa cơm bán trú của trẻ bản Kè, Cáo và Chuối - 1

Cứ đến giờ trưa, các cô giáo cắm bản lại vượt đường xa về trung tâm, lấy cơm cho học sinh của mình.

Trường Mầm non xã Lâm Hóa hiện có 4 điểm trường với 120 em học sinh, đặc biệt 3 điểm trường nằm ở các bản Kè, Cáo và Chuối hết sức khó khăn, học sinh đều là con em đồng bào Mã Liềng, thuộc dân tộc Chứt.

Cái đói, cái nghèo đeo bám bản làng là vậy, nhưng con chữ vẫn được ươm mầm bởi có những giáo viên cắm bản luôn nặng lòng, tâm huyết với nghề, yêu thương con trẻ.

Hành trình nhiều nước mắt về bữa cơm bán trú của trẻ bản Kè, Cáo và Chuối - 2

Ngày 2 lần, các cô giáo tại Lâm Hóa đều phải về điểm trường trung tâm để chở cơm trưa và bữa ăn phụ cho học trò.

Tại Lâm Hóa, học sinh mầm non ở các điểm đều ăn bán trú, một bữa chính và một bữa phụ. Thế nhưng điều kiện cơ sở vật chất thiếu thốn, các điểm trường lẻ không thể tự nấu ăn cho trẻ, bởi vậy cơm trưa, cháo chiều đều phải vận chuyển từ điểm trường chính. Mỗi điểm trường lẻ có 2 giáo viên cắm bản, các cô cứ chia nhau, ngày 2 lần xuôi về trung tâm để lấy cơm và bữa ăn chiều cho học trò.

Hành trình nhiều nước mắt về bữa cơm bán trú của trẻ bản Kè, Cáo và Chuối - 3

Cô giáo Đinh Thị Thanh Xoa đang cố gắng buộc chặt hộp đựng cơm bởi con đường về bản gập ghềnh khó đi, dễ bị đổ.

Cô Trần Thị Huyền Trang, giáo viên cắm bản tại bản Chuối đã có 8 năm gắn bó với những đứa trẻ người Mã Liềng. Suốt hành trình đó, cô Trang đã trải qua rất nhiều kỷ niệm, niềm vui và cả nỗi buồn, không biết bao nhiêu lần cô giáo này phải bật khóc trên con đường đi lấy cơm cho trẻ.

Hành trình nhiều nước mắt về bữa cơm bán trú của trẻ bản Kè, Cáo và Chuối - 4

Cô giáo cắm bản tại bản Chuối, xã Lâm Hóa, huyện Tuyên Hóa, Quảng Bình chuẩn bị bữa trưa cho học sinh.

Từ  bản Chuối về trường trung tâm gần 5km, cứ đến 10h trưa, cô Trang trên chiếc xe máy của mình lại xuôi về trung tâm chở cơm, đầu giờ chiều cô lại tiếp tục đi lấy bữa phụ cho các cháu. Ngày nắng ráo đã vất vả, đến ngày mưa gió thì gian nan không kể xiết. Đường trơn, bùn lầy, nhiều lần cả cô giáo và xe ngã nhào xuống, toàn bộ cơm đổ hết.

“Có hôm mưa, về đến gần bản rồi mà đường trơn quá, em bị ngã xe đổ hết cơm và canh của các cháu, người còn bị thương. Xách những hộp rỗng còn lấm bùn đất vào lớp, nhìn học trò đang chờ cô về, em đã không kìm nổi nước mắt, òa khóc ngay tại lớp khiến các con cũng khóc theo”, cô Trang xúc động nhớ lại.

Hành trình nhiều nước mắt về bữa cơm bán trú của trẻ bản Kè, Cáo và Chuối - 5

Cô Trần Thị Huyền Trang, giáo viên cắm bản tại bản Chuối đã có 8 năm gắn bó với những đứa trẻ người Mã Liềng. Suốt hành trình đó, cô Trang đã trải qua rất nhiều kỷ niệm, niềm vui và cả nỗi buồn, không biết bao nhiêu lần cô giáo này đã bật khóc trên con đường đi lấy cơm cho trẻ.

Cũng như cô Trang, mỗi khi nhắc đến những tai nạn trên hành trình đưa cơm về bản, cô Trần Thị Dương, giáo viên tại bản Kè, xã Lâm Hóa lại sụt sùi, buồn tủi. Con đường từ bản Kè về trung tâm cũng hơn 5km, đường vòng vèo, trơn trượt, lại còn phải đi qua cầu treo chênh vênh, việc bị ngã xe với các cô giáo như cơm bữa.

Tất cả vì học trò của mình, các cô giáo lại càng cố gắng hơn để vượt qua. Như cô Dương tâm sự, điều sợ nhất không phải ngã xe, chấn thương, mà là học trò không còn cơm để ăn. Có hôm cô giáo đưa cơm về dọc đường thì bị đổ, ở trung tâm cũng không nấu kịp, thế là cô phải lặn lội đi mua mì tôm nấu cho các cháu.

Hành trình nhiều nước mắt về bữa cơm bán trú của trẻ bản Kè, Cáo và Chuối - 6

Đường về bản Kè vòng vèo, trơn trượt, lại còn phải đi qua cầu treo chênh vênh, việc bị ngã xe với các cô giáo như cơm bữa.

“Yêu nghề, mến trẻ nên chúng tôi phải cố gắng vượt qua mọi khó khăn, lúc nào cũng muốn đưa cơm đến cho cháu thật an toàn. Các cô thường bảo nhau nếu không đi được thì đẩy bộ, lâu một tý, vất vả mấy cũng được, miễn sao bữa trưa, bữa chiều của cháu được đầy đủ”, cô Dương tâm sự.

Muốn đủ lớp phải gõ cửa từng nhà!

Bên cạnh việc đưa cơm phục vụ học sinh bán trú, công tác giảng dạy, nuôi dưỡng ước mơ cho thế hệ tương lai của các cô giáo mầm non tại xã Lâm Hóa cũng gặp muôn vàn khó khăn khác.

Với đặc thù là điểm trường nằm ở các bản làng dân tộc, suy nghĩ, ý thức về việc học tập cho con cái của đồng bào còn rất nhiều hạn chế. Bởi vậy muốn trẻ đến trường, các cô giáo phải đến từng nhà vận động phụ huynh, đưa các em về lớp.

Hành trình nhiều nước mắt về bữa cơm bán trú của trẻ bản Kè, Cáo và Chuối - 7

Phía sau những gian nan, vất vả của cô giáo bản là bữa cơm đầy đủ dinh dưỡng, no đủ của cô, cậu học trò người Mã Liềng.

Nhiều phụ huynh đến nay vẫn bỏ mặc việc con có đi học hay không, họ không chịu đưa trẻ đến trường. Vận động không được, các cô giáo cắm bản tại Lâm Hóa vì thương học trò, đã cố gắng dậy từ sáng sớm, thay phiên nhau vào gõ cửa từng nhà sàn, đón trẻ ra trường, dạy dỗ, chăm lo bữa ăn, giấc ngủ cho các cháu, hết ngày lại dẫn học trò về trở lại nhà.

Trao đổi với Dân trí, cô giáo Cao Thị Ánh, Hiệu trưởng Trường Mầm non Lâm Hóa cũng cho hay: “Các cháu mầm non ở Lâm Hóa rất thích đi học bởi đến lớp được các cô cho ăn cơm no, được uống sữa, ăn bánh, chứ ở nhà thì chẳng có, nhiều lúc còn bị đói. Để hoàn thành tốt nhiệm vụ, các cô giáo đều phải nỗ lực và bám bản, bám dân, chăm lo cho học trò”.

Hành trình nhiều nước mắt về bữa cơm bán trú của trẻ bản Kè, Cáo và Chuối - 8

Mỗi ngày, các cô giáo mầm non tại Lâm Hóa đều cố gắng dậy từ sáng sớm, thay phiên nhau đến tận nhà đón trẻ lên lớp dạy dỗ, chăm lo bữa ăn, giấc ngủ cho các cháu, hết ngày lại dẫn học trò về trở lại nhà.

Cũng theo cô Ánh, ngoài nhiệm vụ chuyên môn hằng ngày, các cô giáo tại Trường Mầm non Lâm Hóa còn thường xuyên vận động, kết nối với các nhà hảo tâm, các tổ chức xã hội thực hiện các chuyến thiện nguyện về điểm trường để giúp đỡ các cháu có cuộc sống no đủ hơn.

Hành trình nhiều nước mắt về bữa cơm bán trú của trẻ bản Kè, Cáo và Chuối - 9

Với những giáo viên nơi đây, thấy học trò sống vui tươi, khỏe mạnh học tập mỗi ngày là món quà ý nghĩa nhất trong ngày 20/11.

Ngày 20/11 này, với giáo viên cắm bản tại Lâm Hóa, sẽ vẫn không hoa cũng chẳng quà. Thế nhưng với cố giáo bản, được nhìn thấy những nụ cười của học trò, thấy các em được sống vui tươi, khỏe mạnh học tập mỗi ngày chính là món quà ý nghĩa nhất.

Tiến Thành