Chủ nhật 22/11/2015 - 00:00

"Thấy mình nước mắt rưng rưng"

(Dân trí) - Bài thơ là câu chuyện về đời sống của các em nhỏ vùng cao qua lời kể của một cô giáo trẻ. Những câu chuyện không mới bởi nó đã có từ lâu rồi và vẫn tiếp tục diễn ra. Lời kể giản dị về những điều “giản dị” được thể hiện qua những vần thơ giản dị “trong đêm lặng lẽ của rừng” không khỏi “thấy mình khóe mắt rưng rưng”…

 


(Minh họa: Ngọc Diệp)

(Minh họa: Ngọc Diệp)

Thày cô giáo và học sinh ở các thành phố lớn những ngày qua như chìm ngập trong không khí tưng bừng với hoa, quà và những lời chúc mừng tốt đẹp nhất.

Thế nhưng còn nhiều lắm những thầy cô giáo và các em nhỏ vùng sâu vùng xa nơi núi cao rừng thẳm vẫn ngày ngày đối mặt với vất vả, khó khăn. Vẫn còn nhiều lắm những ước mong được tặng dù chỉ một bó hoa tươi cho ngày trọng đại. Vẫn còn nhiều lắm những ước mơ ăn no, mặc ấm dầu chỉ là bữa “cơm có thịt”.

Xin cám ơn các thầy cô giáo đã hi sinh cả tuổi trẻ của mình nơi núi cao, rừng thẳm và chia sẻ cùng các em những vất vả, khó khăn.

 

Trò chuyện với cô giáo trẻ ở Quang Bình

 

- Chúng em trên này rất khổ

Nói chi chị cũng biết rồi

Nhưng mà mình là người lớn

Chỉ thương cho các em thôi.

 

Nhiều đứa mười ba, mười bốn

Bỏ học để đi… lấy chồng

Thế là mười lăm, mười sáu

Đã con tay bế tay bồng

 

Có đứa dở chừng năm học

Ở nhà theo mẹ lên nương

Bọn em phải đến từng bản

Để “lôi” các em đến trường

 

Mùa đông Quang Bình lạnh lắm

Học trò đội gió, đội sương

Cái mặc, cái ăn không đủ

Ngậm ngùi, càng nghĩ càng thương…

 

Tôi ngồi nghe cô giáo kể

Trong đêm tĩnh lặng của rừng

Ngoài trời một cơn gió thổi

Thấy mình khóe mắt rưng rưng!

 

Nguyễn Thị Phong Lan

Hà Giang tháng 11/2015