Chủ nhật, 27/03/2016 - 05:43

“Đành phải cầm lòng, dân hỏi nhau!”

Dân trí

Đại biểu Quốc hội nói: “Chưa bao giờ con đường đến nghĩa địa đi qua dạ dày gần như bây giờ”. Người dân nói: “Không ăn cũng chết mà ăn cũng chết”. Còn nhà thơ thì: “Nên chỉ biết kêu một tiếng: Trời!”. Còn nhà báo đặt câu hỏi: “Hỏi ông chức trách, ông ở đâu?... Đành phải cầm lòng, dân hỏi nhau!”.


(Minh họa: Ngọc Diệp)

(Minh họa: Ngọc Diệp)

“Đành phải cầm lòng, dân hỏi nhau!”

Tôi kể bạn nghe chuyên nước tôi

Văn minh ẩm thực ối giời ơi!

Của ngon vật lạ tha hồ nhé

Chẳng có ở đâu, khắp đất trời

Nay nhé món gà tiêm phoóc môn

Ăn xong người dại hóa người khôn

Người hơi xâu xấu thành hoa hậu

Chỉ tội không lâu, cúng gọi hồn !

Này món thịt heo nuôi tạo nạc

Vừa thơm, vừa ngọt lại vừa giòn

Đến mức khi hồn lìa khỏi xác

Vẫn còn tấm tắc: Ngon, rất ngon!

Những nải chuối vàng ươm như mơ

Đã từng vào nhạc, đã vào thơ

Đã từng ngâm thuốc dùng diệt cỏ

Tươi mãi từ… năm ngoái đến giờ!

Bạn đã từng ăn rau thuốc sâu

Bánh kẹo được đem nhuộm sắc màu

Tôm cua tồn đọng toàn hóa chất

Thế giới người ta bỏ đã lâu !

Tôi kể bạn nghe chuyện nước tôi

Văn minh ẩm thực, ối giời ơi!

Không ăn cũng chết, ăn cũng chết

Nên chỉ biết kêu một tiếng: Trời!

Hỏi ông chức trách, ông ở đâu?

Dân chờ, dân đợi đã từ lâu

“Một câu hỏi lớn không người đáp”

Đành phải cầm lòng, dân hỏi nhau!

Bùi Hoàng Tám