Dáng người lính sáng lên cùng đá đảo

(Dân trí) - “Không thể nào mất đảo, đất liền ơi - Trong bão gió chúng tôi nghe người gọi - Chúng tôi nghe lời đất liền vang dội - Lời đất liền từ ngực chúng tôi đây…”. Đó mệnh lệnh của Tổ quốc Việt Nam. Xin cám ơn những người lính kiên cường và dũng cảm.


 

 (Minh họa: Ngọc Diệp)

 (Minh họa: Ngọc Diệp)

Đảo bão

I

Những đàn chim trên đảo đã bay đi
Chỉ còn lính chúng tôi với rập rình cơn bão
Cơn bão biển đang tiến dần tới đảo
Cơn bão điên cuồng gió giật cấp 12
Cơn bão chúng tôi biết được qua đài
Qua màu nước thủy triều bỗng dưng ngầu sóng đục
Chúng tôi biết qua cầu vồng bảy sắc
Bắc ngang trời không mây…

Và bây giờ – chính phút này đây
Cơn bão biển từ phương đông đang đến
Sóng đã chồm qua đầu hòn Đá Lớn
Biển ngả nghiêng chơi trò cập kênh
Trước mặt chúng tôi tối sầm ngọn gió đen
Trời như chiếc vung khổng lồ chụp xuống
Chỉ còn lính chúng tôi với súng
Với đất liền thương nhớ phía sau lưng!

Đã bắt đầu những trận mưa ngang
(Mưa không thể bình thường vì gió)
Đã bắt đầu tiếng rú như xé lụa
Trăm nghìn hốc đá thổi tù và
Gió giật mái tôn phần phật như cờ
Những cây dại gió nhổ lên ném xuống
Vườn rau chỉ còn trơ lại cuống
(Lưới ngăn chim gió thổi biến đâu rồi)
Gió gào lộn trên trời
Những vòng xoáy mắt thường nhìn thấy rõ
Từ chân đảo bất ngờ lồng lên gió
Cát đá bay như ai ném qua đầu
Hoa san hô, hoa san hô rực rỡ sắc màu
Không cưỡng nổi đã hóa thành tai họa
Bạt che pháo trong gió lùa tơi tả
Bạt che pháo rách rồi nòng pháo vẫn giữ khô
Đứng trên hầm trực chiến đảo trưởng hô
Cơn bão nuốt tiếng anh đầu ống nói
Dây điện thoại đứt tung như chỉ rối
Bão xoáy lòng bao người lính chúng tôi

II
Có biết chăng xa khuất đất liền ơi
Chúng tôi nhớ đất liền da diết quá
Chúng tôi nhớ đất liền mưa mùa hạ
Tuổi ấu thơ tắm mát giữa sân nhà
Nhớ mùa thu lá vàng rực như hoa
Bông cúc nở thẹn thùng bên lối ngõ
Nhớ ruộng đồng nón trắng chao sóng lúa
Cánh cò bay bịn rịn lũy tre làng
Đất liền ơi thương nhớ những dòng sông
Ai gánh nước mà sông trong đến thế
Nhớ lúc ra đi ta một lần thưa mẹ
Cái vẫy tay vời vợi đất liền…

Có thể là sau cơn bão này thôi
Quân thù đến sẽ xóa đi tất cả
Quân thù đến nấp sau màu đen gió
Lưng ngụy trang bằng sắc đỏ mặt trời

Không thể nào mất đảo, đất liền ơi
Trong bão gió chúng tôi nghe người gọi
Chúng tôi nghe lời đất liền vang dội
Lời đất liền từ ngực chúng tôi đây…

III
Bão rú gầm rách tã những tảng mây
Những người lính cởi áo ra che pháo
Những người lính ngã nhoài trong gió bão
Lại đứng lên. Gió lại giật ngã nhoài
Không thể đi thì bám đất trườn đi
Dây điện nối men theo triền đá xám
Bão qua đêm qua ngày
Bão quăng lên sóng mặn
Bão như là ôm đảo mà lay…

Ngẩng đầu lên bầu trời đã quang mây
Những ngọn gió điên cuồng sõng soài bên bờ vực
Bầy sóng dữ bỗng trở nên khép nép
Đàn chim đi sau bão đã bay về
Đảo vẫn đứng hiên ngang như đứng vậy từ xưa
Dáng người lính sáng lên cùng đá đảo
Những người lính đầu trần không áo
Lại đắp dày công sự của mình lên.

                                            

                                                Nguyễn Trọng Tạo

 

 

 

BLOG rất mong nhận được bình luận của các bạn xung quanh các đề tài mà chúng ta cùng quan tâm. Xin hãy bấm vào link GỬI BÌNH LUẬN phía dưới bài, viết ý kiến của mình, rồi nhấn phím ĐỒNG Ý. Sau đó, điền thông tin theo một trong hai cách mà hệ thống hướng dẫn. Mọi ý kiến của các bạn đều được chúng tôi đón đợi và quan tâm.

Cám ơn các bạn!

 

Nhà thơ Bùi Hoàng Tám tuyện chọn và giới thiệu.