Những mùa Tết bên nội
Đã thành thông lệ, trước tết dù có bận đến đâu mọi người trong gia đình tôi đều phải tề tựu đầy đủ tại nhà nội để làm công việc mà ông nội tôi và đám con cháu vẫn làm mấy chục năm nay.

Bà nội tôi thì tập hợp con cháu đúng vào sáng 29 Tết để căn dặn đủ điều trước khi đón năm mới. Sang năm mới điều gì nên làm, điều gì cần tránh. Từ việc ăn mặc sao cho đẹp cho đến đi đứng, chào hỏi sao cho phải lễ. Nội dặn, đứa lớn thì phải bày bảo cho đứa bé. Nội hiểu và thuộc như lòng bàn tay từng tính nết, tuổi tác của mỗi đứa cháu. Năm tôi tròn hăm ba (đó là năm tuổi của tôi) bà dặn tôi hết sức kiêng cữ, cẩn thận… Nội cũng không quên kiểm điểm những việc làm không tốt của từng đứa. Nội nhắc anh Lâm con bác cả phải bớt tính nóng nảy, ra đường đừng có gây sự với ai mà mang hoạ vào thân, ảnh hưởng đến uy tín, danh dự của cha mẹ và cả dòng họ… Mỗi lời nội nói nhẹ nhàng nhưng thấm vào tâm can của mỗi đứa cháu. Ai cũng tự hứa sang năm mới làm tốt những lời nội dặn, để nội, gia đình, dòng họ không phải phiền lòng.
Sau phần nhận xét nội trao cho mỗi đứa một phong bao lì xì đỏ chót, mỗi phong bao lì xì là một mệnh giá khác nhau, tuỳ vào sự cố gắng trong năm của mỗi người. Nội nói: "Đứa nào ngoan, giỏi nội thưởng nhiều, đứa nào chưa ngoan nội thưởng ít, đó là quy luật, sau nầy lớn lên các con sẽ hiểu". Nội lì xì luôn cả cho mấy đứa nhà o Thanh (o Thanh là con riêng của ông). Có lần tôi thắc mắc với nội: "Mấy em nhà o Thanh có máu mủ ruột rà gì với nội đâu sao nội cũng thương?". Nội cười: "Sao lại không thương hả cháu? Người ngoài nội còn thương nữa là tụi nhỏ lại là ruột rà của ông tụi bây". Nội tôi là vậy, trong lòng người có cả một bầu trời nhân hậu, bao dung và rộng lượng.
Tôi nhớ nhất là cái năm nội có những năm đứa cháu học lớp 12. Giáp Tết, nội sai ba tôi xuống thị trấn mua năm chậu cây trạng nguyên về tặng cho năm đứa. Khỏi phải nói, chúng tôi hết sức bất ngờ với món quà của nội. Nội chỉ nói gọn ngắn một câu: "Cuối cấp rồi tụi bây nhớ học đoàng hoàng, đừng để dòng họ Cao phải hổ danh!". Nội sâu sắc và tinh tế trong lời nói lẫn hành động. Chúng tôi dạ ran và thầm cảm ơn nội rất nhiều. Và, cả năm đứa cháu của nội năm đó đều vào được đại học, cao đẳng. Đó là một món quà tinh thần dành tặng riêng nội. Nội vui lắm!
Nội hiền lành, nhân hậu thì ai cũng biết. Ngoài ra, nội còn có một tài lẻ mà đám con cháu mỗi khi ai nhắc đến đều rất tự hào. Nội gói bánh chưng, bánh tét không cần khuôn mà vẫn vuông vức, tròn lẳn. Nội không thích cái kiểu “ăn sẵn” tức là chạy ù ra tiệm mua cái bánh chưng, hay đòn bánh tét là xong. Chiều 30 nội gọi mấy đứa cháu trai tập trung lại bày cách gói bánh chưng, bánh tét sao cho đẹp, khéo và nhanh. Nội nói: " Giờ bây không học cách gói bánh, mai này cha mẹ bây già ai gói cho mà ăn? Lại tính đi mua hàng chợ chứ gì? Thế thì còn gì là Tết?".
Vậy là một cái Tết nữa đã đến. Nỗi nhớ nội trong tôi lại ùa về. Tuổi thơ xưa, hạnh phúc làm sao khi nhận được những món quà ý nghĩ của nội, được nội chỉ bảo tận tình từng li từng tí. Đã hai năm nay rồi, tôi không còn được cảm giác hân hoan nhận những món quà từ tay nội nữa, không được nghe giọng nói thân thương trầm ấm của nội. Cả ông và bà đã ra đi sau cơn bạo bệnh. Đám con cháu khóc tiếc thương cho nội giữa ngày xuân nắng vàng rực… Tôi kính cẩn thắp cho nội một nén hương mà vẫn không sao lành được vết thương lòng. Với tôi nội là tất cả, là những mùa Tết yêu thương ngọt ngào nhất…
Theo PNO










