Thứ năm, 24/09/2015 - 07:49

Người ở lại

Dân trí

Đã tròn một năm từ ngày anh mất. Hôm nay, mẹ và chị chuẩn bị mâm cơm thắp nén nhang lên bàn thờ anh. Tấm ảnh vẫn chưa một lần bỏ khăn che, vì mọi người đều không chịu nổi việc anh ra đi.

Vụ tai nạn đã cướp mất anh. Mẹ vẫn không ngừng khóc. Còn chị cứ héo hon, thẫn thờ.

 

Người ở lại - 1

 

Sau ngày anh đi, lời ra tiếng vào không ít. Chị chẳng thể nghĩ được gì khác ngoài sự trống rỗng. Có người bảo, chị kiên cường, anh đi mà bình thản, vững vàng đến thế. Có người thương chị bầu bí mà chịu nỗi đau mất chồng chưa đầy 4 tháng lấy nhau. Rồi có người lại nói, chị là kẻ vô tâm, máu lạnh. Chị mặc những ánh nhìn thương xót của họ, chứng kiến cơn đau quằn quại của mẹ, thấy bố nằm gục bên linh cữu anh, thấy chị gái đau đớn thét gào, chửi mắng ông trời bất công. Chỉ có mình chị, đôi mắt bình thản, thần thờ, không đổ lệ. Lo lễ an táng của anh xong xuôi, sau 1 tuần, chị đi làm việc lại.

Tròn một năm ngày anh đi, con trai chị cũng vừa đầy 6 tháng. Từ ngày có cháu, ông bà cũng bớt tủi. Nhưng thỉnh thoảng lại nhìn cháu mà khóc vì nhớ anh. Cu nhỏ giống anh đến lạ kỳ. Chị đặt tên bé là Đông Dương - ánh sáng mặt trời. Bé là tình yêu, niềm tin, là lý do chị tồn tại. Chị ôm con, chắp tay dưới bàn thờ anh, lẩm bẩm lời cầu nguyện: “Đông Dương, đây là bố con!”. Đôi mắt thơ ngây của đứa trẻ như mỉm cười, chị thấy lòng mình ớn lạnh, thấy anh về bên cạnh chị, ngay gần chị.

Sau bữa cơm, mẹ cầm tay chị: “Lệ à! Chồng con cũng đã đi được năm rồi. Đến giờ này, bố mẹ cũng chẳng giữ con làm gì nữa. Đợi Đông Dương cứng cáp, nếu thấy ai ưng ý, yêu thương mình, con cứ đi”. Giọng mẹ nghẹn ngào, hai mẹ con chị nhìn nhau chan chứa nước mắt.

Chị im lặng, ôm con ngồi đó. Đứa trẻ vẫn đôi mắt thơ ngây, không ngừng nghịch ngợm trên tay chị. Cuộc đời, không ai nói được điều gì, như sự ra đi đột ngột của anh, như sự xuất hiện của bé Đông Dương trên đời này. Và giờ đây, chị không còn cô đơn nữa. Chị đã có con, có bố mẹ và mái ấm này, có tình yêu vĩnh viễn của anh chẳng bao giờ mất, chị còn cần gì nữa đâu.

Hương Hồng

 

Người ở lại - 2