Khi tình yêu chỉ là “lời nói”

(Dân trí) - Khi gặp chàng, nó như kẻ say nhưng không phải say men rượu mà là say men “tình”, đôi mắt đen luôn buồn của nó bỗng ánh lên một thứ ánh sáng kỳ lạ. Nó trở nên hồ hởi, thân thiện khiến mọi người không khỏi ngạc nhiên.

Từ một kẻ bất cần chỉ biết đến công việc và thỉnh thoảng đi nhậu cùng bạn bè như một “gã đàn ông”, nó chuyển sang nhu mì và dễ thương đến “chết ngất”. Nó cũng từng yêu với dăm bảy mối tình nhưng chưa bao giờ bạn bè thấy nó vui như vậy. Nó vốn là kẻ “lận đận” chuyện tình duyên, không gặp phải sở khanh thì cũng là kẻ chẳng ra gì. Tất cả đàn ông nó biết đều chỉ muốn “ăn tươi, nuốt sống” nó, khiến nó sợ yêu và mất luôn niềm tin vào đàn ông, với nó đàn ông không đáng để bận tâm và đau khổ.

 

Chàng là người bạn lâu lâu mới được gặp của nó. Ngày trước, khi chưa từng yêu, nó cũng đã để mắt tới chàng nhưng chàng lại không thuộc diện có thể yêu mà nó đề ra nên nó đành bằng lòng với việc làm bạn, làm cô em gái nhỏ của chàng. Nó ngưỡng mộ chàng vì chàng là người điềm đạm, tinh tế, sống hết lòng vì bạn bè. Thời gian chàng và nó gặp nhau chỉ nằm ở tần số “thi thoảng” và “ngắn ngủi” nên chẳng bao giờ đủ để thổi bùng lên ngọn lửa yêu thương luôn le lói trong nó.

 

Sự thay đổi không ngờ đã xảy ra vào cái ngày nó về thăm nhà sau cả năm đi làm xa. Chàng là một trong những người bạn ở nhà mà nó muốn gặp, nó gọi cho chàng và hẹn gặp nhưng nó chẳng nghĩ sẽ gặp được chàng. Vì chàng là con người của công việc, vì chàng còn có nhiều người cần gặp hơn nó và quan trọng là nó vẫn luôn bị chàng cho “leo cây” nên với nó, “hẹn chỉ để hẹn” cho vui thôi chứ nào dám hi vọng. Nhưng chàng đã xuất hiện khiến nó bối rối và run rẩy.

 

Sau vài năm không gặp, chàng chẳng hề thay đổi, vẫn thư sinh, hóm hỉnh và … nó cũng chẳng biết nữa. Chỉ biết lúc ấy, nó như kẻ mộng du đang mơ màng, nó không dám nhìn chàng như sợ chàng sẽ tan biến. Phải cố lắm nó mới có thể lấy lại sự tự nhiên để có thể ngồi chuyện trò cùng chàng và một anh bạn nó cũng thân.

 

Chàng mời nó cùng mấy anh bạn đi chơi. Mọi người ngồi nhậu thật vui, cả bạn mới bạn cũ nhưng nó chẳng bận tâm đến ai, nó chỉ quan tâm đến chàng. Kẻ chưa từng say như nó hôm nay lại thấy “bung biêng”. Nó thấy đầu óc vẫn tỉnh táo nhưng lại chẳng điều khiển nổi hành động của mình. Nó than thở: “Hình như em say. Em thấy đau đầu, thấy chóng mặt,…”. Chỉ có nó mới biết nó đang muốn gì, than để làm gì? Để nó có thể dựa vào bờ vai của chàng đang ngồi gần bên và để sau đó sẽ được chàng đưa về. Nó vẫn là kẻ tinh ranh nhưng là kẻ tinh ranh “mê muội”.

 

Nó “say” quá nên khi ngồi sau chàng nó phải ôm chàng thật chặt cho khỏi “rơi”. Nó mượn chút men làm dũng khí để thổ lộ tình cảm với chàng. Nó bạo gan hỏi chàng: Anh có thích em không? “Có” - chàng trả lời. Nó lại hỏi: Em yêu anh có được không? “Được chứ, có ai cấm em yêu anh đâu”, chàng trả lời mà chẳng cần suy nghĩ nhiều. Mọi khoảng cách lúc này chỉ còn là sợi tơ mảnh, nó phải cắt đứt để kéo chàng về bên mình.

 

Nó vẫn tỉnh táo để nhận biết nhưng nó không tính toán thiệt hơn, nó chấp nhận làm kẻ “chủ động” tấn công. Nó rụt rè đặt lên môi chàng một nụ hôn khi trái tim đang đập dồn dập không thể đếm nhịp. Chàng đáp lại sự mong mỏi của nó khiến nó run lên vì hạnh phúc. Có thể chỉ do men rượu, cũng có thể chỉ do sự gần gũi của hai kẻ khác giới mà chàng không cưỡng lại nổi nhưng nó chẳng bận tâm. Với nó “thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt còn hơn buồn le lói suốt trăm năm”. Tình yêu hư vô lắm, nó không đủ kiên nhẫn để định nghĩa và kiếm tìm, chỉ cần những khoảnh khắc hạnh phúc này cũng là đủ với nó rồi.

 

Sau ngày hôm ấy nó không còn là nó nữa. Kẻ bất cần đời, ngông cuồng và nông nổi không đi làm đã được thay bằng một cô nàng đang yêu với đôi mắt lấp lánh và nụ cười luôn nở trên môi. Cả công ty ào ra ban công nhìn nó như nhìn thấy người ngoài hành tinh. Mọi người bàn tán xôn xao nhưng vui nhất có lẽ là nhân viên cấp dưới của nó vì họ thấy thoải mái tận hưởng tự do khi không bị “sếp” săm soi, gắt gỏng. Nó không ngần ngại khoe với mọi người rằng: “nó đang yêu”.

 

Do khoảng cách địa lí nên sợi dây liên kết giữa nó với chàng chỉ là những cuộc điện thoại, những lời thì thầm yêu thương. Nó muốn gọi cho chàng để nghe giọng chàng mọi lúc, mọi nơi nhưng nó phải tự kiềm chế vì nó biết chàng không thích bị làm phiền quá nhiều.

 

Còn chàng, sau hôm đấy, sau những lời thì thầm nồng ấm, chàng thấy ân hận vì đã buông trôi theo cảm giác. Chàng gọi điện xin lỗi nó và nói: “Anh luôn coi em như em gái”. Chàng đâu biết điều chàng nói như mũi dao đâm vào trái tim vốn luôn nhức nhối của nó một nhát chí mạng. Chàng đâu biết sau khi nghe chàng nói nước mắt nó đã rơi, rơi xuống môi mặn đắng. Chẳng nhẽ chàng cũng giống những kẻ mà nó đã gặp? Nó thấy mơ hồ và đau đớn.

 

Nó lại khiến mọi người ngạc nhiên khi trở về với con người thường ngày, cứ đến công ty là ngồi lì trong phòng không ló mặt ra ngoài. Nó sợ ánh mắt mọi người nhìn nó như dò xét và thương hại. Nó không thể để mọi người thấy nửa yếu đuối trong con người mình. Nó hiên ngang và bướng bỉnh chứ đâu có thê thảm như này. Phải lấy lại tinh thần – nó tự nhủ. Nó nhắn tin xin lỗi chàng vì đã làm chàng phải bận tâm về nó, nó nhắc lòng đừng nhớ chàng mà quặn thắt, đừng làm tim thêm đau. Tất cả chỉ là một giấc mơ thoáng qua mà thôi.

 

Khi nó đang tự chữa vết thương cho mình và cố giấu hình ảnh của chàng vào góc khuất thì một cuộc điện thoại của chàng lại làm cháy bùng niềm hi vọng trong nó. Chàng nói chàng cũng muốn được gặp nó, được cùng nó tận hưởng cảm giác ngọt ngào của sự yêu thương. Khi nó hỏi về điều chàng đã nói chỉ coi nó như em gái thì chàng trả lời: “Tình cảm thay đổi hàng ngày mà em. Đôi khi những điều người ta nói chưa hẳn thật lòng người ta muốn”. Lại một lần nữa chàng làm nó ngây ngất, nó lại tin như chưa từng bị lừa dối. Nó tin và yêu chàng bằng tất cả những gì nó có. Nó như kẻ ngây ngô mới biết yêu lần đầu.

 

 

Nó yêu chàng và luôn mong chờ sự đáp lại từ phía chàng. Chàng luôn nói những điều nó thích nghe, những điều ngọt ngào làm nó tin và hi vọng vào tình yêu của chàng dành cho mình… tất cả những điều chàng nói khiến nó thấy mình như đang bay trong bầu trời tình yêu đẹp. Nhưng tất cả chỉ dừng ở đó. Chàng chưa bao giờ thể hiện tình cảm chàng dành cho nó bằng hành động, trước bạn bè chàng và nó vẫn chỉ là “anh - em”. Những lúc ấy nó thấy lo lắng và thắc mắc: “Liệu chàng có yêu mình thật không?”.

 

Với nó chàng là nguồn vui, là hạnh phúc nó mong chờ. Với chàng nó chỉ như một trò vui giúp chàng tiêu khiển những khi rảnh rỗi hay buồn phiền. Chỉ có nó bị che mắt bởi những lời yêu thương của chàng nên mới không nhận ra một điều: Tình cảm chàng dành cho nó đơn giản chỉ là “lời nói”, mà lời nói thì chẳng mất tiền mua. Chàng hào phóng ban tặng cho nó, thậm chí là cho bao nhiêu người phụ nữ khác như một sở thích hay một thói quen vốn có của chàng.

 

Khi tình yêu chỉ là lời nói thì tình yêu ấy cũng chỉ như một làn khói mà thôi. Chẳng ai tỉnh táo lại đi đuổi bắt và mộng mơ với khói bao giờ. Ngủ yên nhé những phiêu bồng, ngủ yên nhé những hoài mong. Tỉnh lại thôi con tim ngu si luôn yêu không giới hạn, không biết phép tắc hay lễ nghi. Nó sẽ đứng dậy và đi qua cơn mê này.

 

Hoàng Hà