Thứ ba, 10/04/2018 - 05:00

Đầu nỗi nhớ

Dân trí

Bài thơ là tâm sự của một người lính xa nhà, ngập tràn nỗi nhớ thương vợ trẻ, con thơ ở nơi quê nhà...

Đầu nỗi nhớ - 1

Trang giấy nào có ghi

Ngày xa em đi vào kỷ niệm

Kỷ niệm một thời yêu

Và một thời để nhớ

Như nước mắt em nức nở buổi chia tay

Đời con gái một thời son trẻ

Nhớ mong là lẽ cuộc đời

Dù có đi mấy phương trời

Em thắp sáng tim anh nơi ngọn lửa

Em và con ở đầu nỗi nhớ

Như thuở quen nhau nhớ lúc hẹn hò

Những vất vả lo toan

Trên thân gầy yếu mảnh

Tháng nhiều khi quên cả trăng tròn

Từ buổi anh đi

Đến ngày anh trở lại

Xa làm em sợ hãi

Gần nhau quên nỗi buồn

Chỉ có tình yêu mới vượt lên tất cả

Chỉ có hạnh phúc mới căng tròn đôi má

Sao em cứ hỏi hoài những câu hỏi trùng nhau?

Anh im lặng thay cho lời giải đáp

Tháng năm ơi, tuổi xuân đi qua

Cây bàng mỗi mùa thay lá

Anh và em mỗi tuổi thêm già

Để các con nhanh lớn bằng ta

Khi mỗi ngày mình biết sống vì nhau

Khi hạnh phúc trong tầm tay với

Ta nâng niu kỷ niệm buổi ban sơ

Giữ vẹn nguyên như trang sách học trò

Các con ơi chắc đã ngủ lâu rồi

Cha muốn nói với con điều gì đó

Từ sâu lắng trong tim cha rất đỏ

Luôn thầm mong con khôn lớn hơn người

Cha đã đi qua năm tháng cuộc đời

Dẫu vất vả vì cuộc đời là lính

Một ba lô sức trẻ bàn tay

Để có hôm nay hạnh phúc sum vầy

Dòng nước mắt thấm vào trang nhật ký

Gió heo may thêm cái lạnh xa nhà

Phố huyện quê người miệt mài trong suy tưởng

Những chung riêng công việc bộn bề

Em và con ở đầu nỗi nhớ

Thắp sáng trong anh ngọn lửa cuộc đời.

Đoàn Nguyễn

Tin liên quan