Ông già thương binh 130 lần bắt cướp
Trong khi đang dưỡng vết thương bị cướp đâm xuyên từ xương ức tới rốn, ông vẫn lao ra đường để truy đuổi một tên trộm xe đạp, khi hạ gục được tên cướp cũng là lúc ông ngất đi vì vết thương chưa lành...
Khu Kim Liên, nơi có chợ quần áo ''si-đa'' đầu tiên ở Hà Nội luôn đông kín kẻ bán, người mua vào những ngày cuối tuần. Đây là địa bàn lý tưởng cho những kẻ bất lương hoạt động. Gần như ngày nào cũng có người bị móc túi, mất cắp xe đạp, mất cốp xe máy…
Năm 1994, ông Yên về nghỉ hưu, kinh tế gia đình khó khăn nên ông được bà con tổ dân phố B8b giúp một chỗ trông xe cho khách đến mua hàng. Hàng ngày làm việc, nhìn lũ trộm cướp hoành hành, ông thấy bức bối. Vào thời điểm này, thành phố cho phép các phường lập đội dân phòng vây bắt trộm cướp, ông tham gia và vận động thêm 13 người gia nhập. Đội dân phòng vừa thành lập hôm trước, hôm sau ông đã bắt sống tên cướp Lý Thanh Hùng khi hắn vừa giật một sợi dây chuyền 1 cây vàng.
''Nhiều người thấy trộm cắp không dám hô hoán, khi nghe hô hoán cũng không dám đuổi. Nếu ai cũng như vậy thì bọn trộm sẽ ngày một lộng hành. Vậy nên tôi mới vào đội dân phòng, để góp sức tấn công bọn tội phạm...''- Ông Đỗ Văn Yên khiêm nhường nói.
Ông Yên nhớ lại... Khoảng 12h30 ngày 13/10/2004, ông đang ngồi trực tại khu vực bán quần áo trước cửa phòng 9 nhà B11 Kim Liên thì phát hiện một tên trộm dắt đi một chiếc xe đạp của khách mua hàng. Kiên quyết không cho đối tượng chạy thoát, ông lao tới, dùng tay tóm cổ hắn. Nào ngờ gặp phải tên ngoan cố, hắn chống trả quyết liệt. Và để thoát thân, hắn rút con dao nhọn đâm thẳng vào bụng ông… Đó chỉ là một trong hàng trăm lần đi bắt tội phạm của dân phòng Đỗ Văn Yên.
130 kẻ gian đã bị ông tóm gọn trong hơn 10 năm làm dân phòng.
Ông đưa cho chúng tôi xem cuốn nhật ký ghi lại kết quả công tác đấu tranh tội phạm được ông làm rất công phu. Trong đó ghi rõ số vụ tội phạm, số tài sản thu lại được. Cuốn sổ được lập năm 1996, ngay sau vụ bắt cướp lần thứ 26, khi ông Yên ở nhà nghỉ dưỡng thương vì vết dao đâm của tội phạm.
Trong cuốn sổ nhật ký, ông ghi lại cẩn thận số vụ án ông cùng đồng đội phá được từng năm: Năm 1995: 11vụ, 1996: 15vụ, 1997: 16vụ, 1998: 22 vụ, 1999: 28 vụ, 2000: 32 vụ…
Ông thật thà bảo, mấy năm gần đây sổ của ông ít chữ dần, vì kẻ xấu trong khu vực chẳng mấy đứa là không biết ông. Nhiều lần giáp mặt, chúng còn chào to. Có tên chưa hành động, thấy ông liền lảng từ xa. ''...Có một điều cơ bản nhất là phong trào quần chúng bảo vệ an ninh những năm gần đây được nâng cao rõ rệt, trộm cắp phải chạy thôi...'' - ông giải thích.
Mạnh tay với quân trộm cắp như vậy liệu có sợ chúng trả thù không? Chém tay về phía trước, bằng giọng dứt khoát, ông nói: ''Mình làm việc chính nghĩa, pháp luật, chính quyền, nhân dân bên cạnh thì việc gì phải sợ! Thằng tội phạm nào chẳng sợ pháp luật; chúng sẽ phải tìm mọi cách né tránh. Tôi đã ba lần bị thương khi tấn công chúng; có lần vết thương nặng quá tưởng chết rồi...''
Ông vén tay áo lên, chỉ vết sẹo mổ chạy dài từ xương ức tới rốn rồi nói đùa, nếu tên cướp hôm đó chỉ cần đâm chệch lên trên hai phân nữa là vào tim. Sau lần bị thương đó, ông yếu hẳn, chỉ còn 43 kg. Và để đủ sức tiếp tục thực hiện ''ước mơ'' bắt cướp, sau hôm ra viện ông miệt mài tập thể dục. Tuy nhiên, ngay cả trong những lần dưỡng thương vì bị tội phạm đâm, ''máu'' bắt cướp vẫn không ngừng chảy trong con người ông.
Với những chiến công, sự quên mình góp phần đảm bảo an ninh cho cuộc sống, dân phòng Đỗ Văn Yên trở thành người thương binh đầu tiên trong lực lượng dân phòng bảo vệ Thủ đô, vào năm 1998. Ông cười vui: ''Thời chiến tranh ác liệt nhất tôi chẳng hề hấn gì, thế mà ở nhà thời bình lại trở thành anh thương binh mới lạ chứ?''.
Không chỉ là chuyên gia săn bắt cướp, ông còn làm công tác tổ trưởng dân phố suốt 17 năm liền, cùng lực lượng công an giải tỏa nhiều tụ điểm tệ nạn xã hội như mại dâm, nghiện hút, cờ bạc.
Ông Yên bảo, ngoài tình cảm bà con khối phố dành cho công việc của mình, ông còn 2 thứ quý giá nữa. Đó là một tờ giấy nhỏ và chiếc còi đồng cũ rích. Cả 2 kỷ vật đến với ông hết sức tình cờ mà sâu đậm.
Tờ giấy có ghi dòng chữ của Bác Hồ gửi tặng cán bộ và nhân viên một đơn vị Bác đến thăm, rơi vào tay ông mấy chục năm trước, trong một chuyến hành quân trên đất Quảng Trị. Một đồng chí thương binh nặng trên đường chuyển ra Bắc bỗng nắm tay ông hỏi có phải là người Hà Nội không. Ông Yên gật đầu, người thương binh lấy trong túi áo mình ra một tờ giấy và bảo: "Cất đi, trên đó có những dòng chữ của Người". Thế là tấm giấy quý giá ấy được ông cất giữ, nâng niu như một báu vật từ đó đến nay.
Còn chiếc còi đến với ông cũng thật tình cờ. Một lần, ông đang đứng phân luồng giao thông thì có một người đàn ông từ một chiếc xe ôtô con bước xuống và ngỏ ý tặng ông chiếc còi. Chiếc còi bằng đồng, nhờ tiếng thổi to như xé gió của nó, dân phố biết thể nào cũng có quân trộm cắp mà lao ra tiếp ứng ngay.
Chia tay chúng tôi, ông Yên chạy vội ra đường cho kịp ca trực. Dáng ông tất tả, chỉ thấy một đôi tay thương tật gầy gò, chiếc còi đồng cũ kỹ treo nơi cổ và trái tim yêu sự bình yên trên từng góc phố...
Theo Vietnamnet





