Thứ ba, 20/10/2020 - 10:06

Và trái tim tự khắc biết làm gì....

Dân trí

Lũ chính là cơn giận của thiên nhiên. Nhưng sao lại đổ cả lên dân chúng. Có trút giận cũng trút cho thật đúng. Tội em thơ và cả những người già...

Và trái tim tự khắc biết làm gì....  - 1

Tình yêu mình tạm không nói nữa em

Cảnh lũ lụt đang hiện lên từng phút

Lời kêu cứu đang ngập tràn FB (facebook)

Nước dâng lên chưa biết lúc nào dừng.

                           ---

Đèn phố mình đêm vẫn cứ sáng trưng

Cả miền Trung tối như bưng giữa lũ

Tang chồng tang bao người như lá rũ

Vẳng đâu đây những tiếng hú gọi người.

                          ---

Lũ đục ngầu và mưa cứ trắng trời

Bao hiểm nguy thua gì thời chinh chiến

Vì nhân dân quên mình, quên nguy hiểm

Đau xót sao cái chết đến bất ngờ!

                         ---

Rừng kêu than mà ai cứ làm ngơ

Rừng chặn lũ mà xác xơ đến thế

Rừng biến thành dinh thự to ngạo nghễ

Rừng hoá thân trong chiếc ghế đắt tiền.

                         ---

Lũ chính là cơn giận của thiên nhiên

Nhưng sao lại đổ cả lên dân chúng

Có trút giận cũng trút cho thật đúng

Tội em thơ và cả những người già

                           ---

Những thùng mì quý hơn mọi lời ca

Những cân gạo quý hơn hoa ai tặng

Những đôi mắt đỏ xót thương thức trắng

Những nụ cười như cũng vắng trên môi

                               ---

Lũ miền Trung! Lũ không thể cuốn trôi

Tình con người trong mỗi người dân Việt

Hãy sáng lên trong thiên tai khắc nghiệt

Và trái tim tự khắc biết làm gì...

            (Thay cho thơ ngày 20/10)
                23h35' ngày 19/10/2020

                   Lê Thống Nhất

Đáng quan tâm