Vợ dữ

Đám bạn cứ bảo anh “sợ vợ”, bảo anh là thằng “râu quặp”, khích anh “Mày cứ vùng lên, làm dữ coi ai sợ ai!”. Có chứ, anh làm dữ mấy lần rồi và rút ra kết luận thảm thương: “Em dữ hơn anh!”.

“Dạ! Em nghe sếp ơi!”.

 

“Alô! Tao nè chứ sếp nào? Mày đâu rồi? Hẹn tụi tao nhậu 7g mà 7g30 chưa có mặt là sao?”.

 

“Sao anh? Đối tác làm khó mình à? Tình hình căng lắm sao?”.

 

“Đối tác nào hả? Sao lại kêu tao là anh?”.

 

“Sao anh? Bên đó chịu đi nhậu rồi à! Anh cứ dắt họ ra nhà hàng chỗ cũ trước đi! Dạ, chừng 30 phút nữa em có mặt. Vừa nhậu vừa bàn bạc lại, hy vọng bên đó đổi ý”.

 

“À! Hiểu rồi! Tao đợi ở quán nhé. Nhắn với vợ mày là dữ vừa thôi, ai mà chịu cho nổi”.
 
Vợ dữ

 

Kết thúc cuộc nói chuyện điện thoại “kinh điển” của một thằng đàn ông sợ vợ, anh dắt xe trong ánh mắt đầy hăm dọa và nghi ngờ của em. Đến quán, lại thấy tụi bạn đang hi hi ha ha, vừa cười cợt vừa nghe lại đoạn… ghi âm cuộc nói chuyện lúc nãy. Vừa ngồi vào bàn, có đứa đã hỏi thẳng: “Làm gì mà sợ vợ ghê vậy? Cứ nói thẳng có gì đâu?”. Anh chỉ ấp úng cho qua, bởi nói ra thì vạch áo cho người xem lưng, đám bạn anh làm sao hình dung được cái “sự dữ” của em.

 

Em có biết, con đã nói gì với anh không? Con nói: “Ba ơi! Con sợ khuôn mặt của mẹ khi giận dữ lắm”. Cũng phải thôi, khi giận, mặt em đỏ phừng phừng, lông mày chau lại, mắt trừng lên, cái miệng cong lên chực chờ tuôn ra những lời quát nạt. Anh chỉ biết an ủi: “Thôi! Con ráng đừng làm mẹ giận!”. Chỉ chút nữa là anh buột miệng: “Ba còn sợ huống gì con!”.

 

Con còn nhỏ, chuyện gì cũng nên từ từ uốn nắn, vậy mà suốt ngày em quát nạt con. Ai yếu tim chắc không sống được trong nhà mình, bởi thỉnh thoảng lại nghe em hét lên: “Bo! Sao giờ này không đi tắm?”, “Bo! Đã dạy rồi mà sao bài tiếng Anh có bảy điểm! Ăn gì mà ngu thế?”, “Bo! Đếm từ một đến ba mà không tắt máy vi tính là ăn đòn nha!”. Mà, em không chỉ dọa suông, Bo chậm một tý là em xách chổi lông gà ra ngay. Tội thằng bé, một tháng ăn đòn năm-sáu lần, lằn đỏ cả mông.

 

Đâu chỉ mình Bo bị quát nạt. Anh cũng không thoát: “Sao nói hoài mà ông cứ quên tắt đèn phòng tắm vậy hả?”, “Uống cà phê xong thì phải rửa ly chứ”, “Đi đâu mà giờ này mới về? Nhậu với nhẹt. Có ngày chết bờ chết bụi!”… Giọng em rất tốt nên em hét tận trong nhà mà tuốt đầu ngõ cũng nghe. Mới dọn về xóm này có mấy năm, em đã nổi tiếng, chết tên “Bà La Sát”.

 

Tự đánh giá bản thân, anh thấy mình cũng là người đàn ông không đến nỗi nào. Anh lo làm ăn, không bồ bịch, không ăn chơi, nhậu nhẹt thì mỗi tháng chỉ một - hai lần với mấy đứa bạn thân. Còn mấy khuyết điểm nho nhỏ đại khái như quên tắt đèn, bỏ đồ dơ lung tung… thì đàn ông nào chả vậy. Chuyện nhỏ như con thỏ mà em cứ phải hùng hùng hổ hổ, quát tháo ầm ĩ mới chịu. Bao nhiêu năm lấy nhau, chưa bao giờ anh thấy em thể hiện sự dịu dàng của người phụ nữ.

 

Đám bạn cứ bảo anh “sợ vợ”, bảo anh là thằng “râu quặp”, khích anh “Mày cứ vùng lên, làm dữ coi ai sợ ai!”. Có chứ, anh làm dữ mấy lần rồi và rút ra kết luận thảm thương: “Em dữ hơn anh!”. Em la quát, anh im lặng nhẫn nhịn là trật tự quen thuộc của gia đình. Mấy lần anh “vùng lên”, đảo lộn trật tự, quát lại em. Không ngờ, quát em một câu thì em quát lại hai câu, quát em hai câu em quát lại bốn câu. Lần ấy, giận quá, anh tát em một cái, không ngờ em trả đòn dữ dội, hết cào cấu lại đến cắn xé, thậm chí còn chạy ra sau bếp xách cả… dao lên. Anh mà làm dữ nữa chắc có án mạng thật. Hoảng quá, anh đành chạy sang nhà ngoại cầu cứu… má em mới êm chuyện. Còn chuyện đi nhậu, có lần em không cho đi, anh cũng cứ đi. Em gọi điện thoại mấy lần, nói: “Có chịu về chưa hả?”. Anh trả lời hùng dũng như đám bạn xúi: “Tôi không phải con của cô nha! Chừng nào muốn về tôi sẽ về!”. Em cúp máy. Nửa tiếng sau, em có mặt tại quán. Em lịch sự cười tươi chào hết đám bạn anh, kéo ghế ngồi xuống cạnh anh. Miệng vẫn cười, em khẽ kéo anh, chỉ cho anh thấy em đang giấu một con dao dưới đùi. Em thì thầm: “Một là ông về liền, hai là có án mạng, ông chọn đi!”. Thế anh đành ra về trong ánh mắt thương hại của đám bạn.

 

Người ta nói vợ chồng chung sống được với nhau là nhờ tình yêu, nhờ cái nghĩa cái tình. Nhưng, giữa anh và em sao chỉ thấy toàn nỗi ngán ngại. Em có nghĩ, sức chịu đựng của ai cũng có giới hạn? Già néo sẽ đứt dây?

 

Theo Lê Nghĩa

PNO

MỚI NHẤT
Chúa thương Adam
Chúa thương Adam

(Dân trí) - “Chúa thương Adam cô đơn liền cho một Eva, để cô đơn cho đủ liều”.

Thứ bảy, 08/03/2014 - 12:57

Cứ 4 cái ấy, lui cui làm hoài…
Cứ 4 cái ấy, lui cui làm hoài…

Cháu nghe mấy bác bạn của ba đến nhà chơi, nói chuyện phiếm có bàn luận về cái gọi là “tứ khoái”. Rằng thì là “trên đời có 4 cái vui, cứ 4 cái ấy lui cui làm hoài”.

Thứ bảy, 08/03/2014 - 10:47

Thư gửi vợ nhân ngày 8/3: Anh đang hư hỏng
Thư gửi vợ nhân ngày 8/3: Anh đang hư hỏng

Hôm nay nhân ngày 8/3, tôi xin gửi thư này đến vợ tôi, đến những người vợ khác ở trên đời, kể cả người sắp làm, hoặc đã từng làm vợ để các chị thấu hiểu những nỗi khổ tâm phi phụ nữ.

Thứ bảy, 08/03/2014 - 10:33

Khi mẹ tôi… nhớ mẹ
Khi mẹ tôi… nhớ mẹ

(Dân trí) - Mẹ tôi sinh năm 1947, năm nay 67 tuổi. Bà tôi sinh năm 1907, bà thuộc về thế hệ của những chị Dậu trong “Tắt đèn”. Năm nay, tôi 24.

Thứ bảy, 08/03/2014 - 08:34

Yêu thương bỏ quên
Yêu thương bỏ quên

(Dân trí) - Em sẽ vẫn kiên nhẫn đợi chờ, cho đến ngày anh nhận ra đã lâu rồi, trong danh sách những ưu tiên của anh, thiếu em. Khi ấy, hãy hết sức bù đắp cho em, anh nhé!

Thứ bảy, 08/03/2014 - 08:26

Những cách thể hiện tình cảm ý nghĩa nhất dịp 8/3
Những cách thể hiện tình cảm ý nghĩa nhất dịp 8/3

8 tháng 3 là ngày mà mỗi chúng ta bày tỏ tình cảm, sự quan tâm đến những người phụ nữ thân yêu. Tuy nhiên, lựa chọn cách thể hiện nào mang nhiều ý nghĩa và độc đáo lại là vấn đề khiến nhiều người băn khoăn. Dưới đây là vài ý tưởng giúp bạn.

Thứ bảy, 08/03/2014 - 07:21

Đàn ông Việt tuyệt chứ!
Đàn ông Việt tuyệt chứ!

(Dân trí) - “Họ không được dạy về cách phải tỏ ra hào hoa như thế nào nhưng họ biết cách tốt bụng chân thành, hành động khi thấy cần thiết và hoàn toàn do bản năng mách bảo chứ không rập khuôn, sáo rỗng...”

Thứ sáu, 07/03/2014 - 11:25

Tốt gỗ hay tốt nước sơn?
Tốt gỗ hay tốt nước sơn?

Tôi đang dần cảm thấy nàng không đủ tố chất để làm một người vợ đúng nghĩa, vì thế tôi sợ kết hôn với nàng, có lẽ chúng tôi mãi chỉ là người tình của nhau.

Thứ sáu, 07/03/2014 - 09:17

Thân cò
Thân cò

Nhân chuyến về tỉnh công tác, tôi tình cờ gặp lại người bạn học cũ, giờ đã là giám đốc một doanh nghiệp lớn. Anh em tay bắt mặt mừng. Không ngờ, dân văn chương như anh mà rẽ sang làm kinh doanh vẫn thành công quá xá.

Thứ sáu, 07/03/2014 - 08:54

“Cảm ơn em đã đến bên đời anh...”
“Cảm ơn em đã đến bên đời anh...”

(Dân trí) - Nếu đàn bà trên đời mà bớt đi dù chỉ một xíu sự cả tin mà họ đang thừa thãi, thì có lẽ đàn ông chẳng còn cơ hội lừa dối, làm khổ họ.

Thứ năm, 06/03/2014 - 02:35

Muốn làm mẹ đơn thân
Muốn làm mẹ đơn thân

(Dân trí) - Chị vừa vứt cái túi xách xuống ghế đã phải quấn vội tạp dề xắn tay áo vào bếp nấu cháo cho con. Chuông điện thoại reo, mẹ chị bảo về ngay nhà có việc gấp. Chưa kịp nói gì bà đã dập máy. Cho thức ăn của con vào hộp, qua trường đón chúng, chị phóng sang bà ngoại ngay.

Thứ năm, 06/03/2014 - 01:36

Những nốt nhạc không lời
Những nốt nhạc không lời

(Dân trí) - Có ngày gặp nhau, mắt cười tíu tít, mồm miệng hoạt động liên hồi và tranh nhau nói. Nói không ngừng nghỉ, nói như “ngày mai không còn được nói”, hết chuyện này đến chuyện kia. Vậy mà, lần này gặp, bạn như khác hoàn toàn, lặng im chẳng cất tiếng.

Thứ năm, 06/03/2014 - 09:16

ĐÁNG QUAN TÂM
Thân gái lỡ làng
Thân gái lỡ làng

(Dân trí) - Tiết trời sau Tết vẫn đỏng đảnh khó chiều như con gái tuổi mới lớn, lúc nắng ấm rộn ràng khi nồm ẩm, lép nhép mưa. Ra đường những ngày này chỉ làm tôi thêm nhớ Vịnh. Không biết giờ anh đang sống chết thế nào. Tôi cố không nghĩ nữa...

Thứ tư, 05/03/2014 - 02:54

“Đèn đỏ” không xuất hiện: Bệnh nguy hiểm nhưng dễ nhầm lẫn
“Đèn đỏ” không xuất hiện: Bệnh nguy hiểm nhưng dễ nhầm lẫn

Nếu trẻ gái đến tuổi dậy thì, nhiều lần đau bụng kinh nhưng “đèn đỏ” không xuất hiện, người lớn nên đưa trẻ đến bệnh viện chuyên khoa để được khám và điều trị sớm.

Thứ tư, 05/03/2014 - 11:33

Những “tai nạn” cười ra nước mắt của người chăm đẻ chuyên nghiệp
Những “tai nạn” cười ra nước mắt của người chăm đẻ chuyên nghiệp

(Dân trí) - Mỗi tháng kiếm được cả chục triệu đồng nhưng một số người chăm đẻ dù tuổi đã lên chức bà ngoại cũng không tránh khỏi “tai nạn” cười ra nước mắt với những ông chồng đang có vợ nằm ổ.

Thứ tư, 05/03/2014 - 11:25

Mùa cá cóng
Mùa cá cóng

(Dân trí) - Bé út viết thư kể chuyện 2 tuần liền ăn cơm với cá đồng, tự nhiên lại thấy rưng rưng nhớ mùa cá cóng. Những con cá suýt chết rét có khi hiện diện trên mâm cơm nhà tôi suốt cả chục ngày liền.

Thứ tư, 05/03/2014 - 11:18

Cho em thêm thời gian
Cho em thêm thời gian

Vô tình bắt gặp em lén lút xem nhật ký cuộc gọi trong điện thoại của anh, anh không nói gì, lẳng lặng đi ra ngoài.

Thứ tư, 05/03/2014 - 09:05

Điều ý nghĩa cho mẹ ngày 8/3
Điều ý nghĩa cho mẹ ngày 8/3

Mẹ bạn, chị bạn đang bước qua ngưỡng cửa 35 bạn đã nghĩ ra món quà gì thật ý nghĩa cho họ vào ngày 8/3 hay chưa?

Thứ tư, 05/03/2014 - 08:10

Cái tội đàn bà
Cái tội đàn bà

Chị buồn buồn nói, cái tội của đàn bà là không thoát ra được “miệng đời”, dù cái miệng đó chỉ có sự thóc mách làm người ta tan nhà nát cửa, nghiêng ngửa truân chuyên, chứ chưa bao giờ nói lời hay ý đẹp cho cuộc sống.

Thứ ba, 04/03/2014 - 10:59

Xin đừng kể với em!
Xin đừng kể với em!

Em chẳng trách gì chuyện anh từng có người yêu và bây giờ anh gọi chị ấy là “người yêu cũ”. Em chẳng ghen tuông với “người yêu cũ” bởi khi đến với người ta, anh đâu biết có em trên đời này?

Thứ ba, 04/03/2014 - 07:49

Ngựa quen đường cũ...
Ngựa quen đường cũ...

Ngày tôi quyết định rước em về, ba mẹ phản đối. Mẹ bỏ cơm mấy ngày, bảo rằng không chóng thì chày sẽ xảy ra chuyện “ngựa quen đường cũ”.

Thứ ba, 04/03/2014 - 03:31

Tháng ba về
Tháng ba về

(Dân trí) - Tháng ba về, mưa trở mình xoay nghiêng theo làn gió. Còn chút mưa phất phơ như giăng mắc bao nỗi niềm riêng mang, sâu tận lòng người. Bầu trời những ngày xám xịt đã dần quang mây, vén màn u tối nhường chỗ cho sắc tinh khôi trên gương mặt phố xá.

Thứ hai, 03/03/2014 - 03:07

Đi để trả ơn đời
Đi để trả ơn đời

(Dân trí) - Sinh ra với hình hài gầy gò, ốm yếu, xanh xao đã là một dấu hiệu bất lành cho sự sống. Có phải tạo hóa ưu ái khi để tôi rời bụng mẹ sớm hơn gần hai tháng so với một đứa trẻ thông thường? Hay chính ông trời muốn tôi nhanh chóng đối mặt với cuộc đời đầy sóng gió?

Thứ hai, 03/03/2014 - 12:50

Lỡ mùa hoa sưa
Lỡ mùa hoa sưa

(Dân trí) - Cuối tháng 2 mà mùa đông vẫn chưa thôi da diết. Trời lại nổi nồm, mưa bụi lâm thâm rắc rét mướt vào đêm. Nó vòng tay ôm mẹ thật chặt nhưng dòng suy nghĩ cứ chạy miết tận đâu.

Chủ nhật, 02/03/2014 - 10:52

“Để cho bà nội nghỉ ngơi, em nhờ bà ngoại lên trông con đi”
“Để cho bà nội nghỉ ngơi, em nhờ bà ngoại lên trông con đi”
(Dân trí) - Tôi đã nói với vợ tôi như thế, khi cô ấy cứ một hai muốn tôi nhờ mẹ đến nhà ở trông cháu cho cô ấy đi làm. Vừa mới cách đây không lâu thôi, cô ấy không muốn sống chung với nhà chồng, nằng nặc đòi ra ở riêng mặc dù tôi không hề muốn.