Thứ ba, 01/09/2009 - 15:17

Cám dỗ

Dân trí

Nghĩ lại chặng đời đã qua, tôi thấy mừng vì đã có những lúc mình can đảm vượt qua “dốc ngã” của cuộc sống. Nếu như ngày ấy, tôi không đủ bản lĩnh để hành động cương quyết và khéo léo, chắc hẳn tôi sẽ không bao giờ có được hạnh phúc ngày hôm nay.

 
Cám dỗ - 1


Lần thử thách thứ nhất, ấy là lúc tôi vừa mới ra trường. Tốt nghiệp trung cấp kinh tế, để xin được công việc ở quê nhà là điều rất khó khăn. Đang lúc cần thì một người bạn của bố tôi ở thành phố Vinh gọi điện, bảo tôi cứ ra đó và hứa sẽ xin việc cho tôi. Vui mừng khấp khởi, sáng hôm sau tôi khăn gói lên đường.

 

Cả ngày chờ đợi, mãi tới tối tôi mới có dịp gặp mặt người bạn của bố. Đó là một người đàn ông trung niên trạc tuổi bố tôi nhưng có vẻ trẻ hơn vì điều kiện sống đầy đủ. Ông giới thiệu là vợ con đang đi du lịch, bảo tôi cứ yên tâm sống ở nhà ông một thời gian rồi ông thu xếp công việc cho. Tôi ngây thơ gật đầu đồng ý, lòng không chút vướng bận.

 

Tối hôm đó, đang chập chờn trong giấc ngủ thì tôi nghe tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Ra mở, tôi mới giật mình khi thấy bạn của bố mình trong trang phục áo ngủ và ông đề nghị được… “trao đổi”.

 

Bất ngờ và sợ hãi, tôi đóng sầm cửa, vội vàng chốt khoá bên trong. Tôi đứng run rẩy. Ông bạn của bố vẫn tiếp tục gõ cửa, thuyết phục tôi hãy nghĩ về tương lai. Cuối cùng, ông thất vọng bỏ đi với lời dặn: Hãy suy nghĩ cho kỹ và sang phòng tìm ông.

 

Cả đêm hôm đó, tôi chỉ ngồi cầu cho trời nhanh sáng. Sáng sớm hôm sau, tôi bắt xe về nhà và không hé răng nửa lời với bố. Bố hỏi về công việc, tôi chỉ dám bảo là có chút khó khăn và hiện tại chưa thể xin được việc.

 

Thời gian qua đi, tôi lại xin được làm kế toán cho một công ty tư nhân ở ngay tại quê nhà. Công việc khá trôi chảy, giám đốc có vẻ quý mến, tin tưởng tôi. Tuy nhiên, một lần nữa, tôi lại trải qua những giây phút thử thách đầy cam go và khốc liệt.

 

Lần ấy, bố tôi bị tai biến mạch máu não và cần được chở ra bệnh viện Quân Y 4 gấp. Đang bí về phương tiện chuyên chở thì giám đốc của tôi bảo: “Đang có công việc cần giải quyết ở Vinh”, giám đốc bảo tôi và bố luôn thể đi cùng.

 

Ra tới nơi, làm thủ tục nhập viện cho bố xong, giám đốc bảo tôi đi cùng ông giải quyết chút công việc. Công việc đâu chả thấy, chỉ thấy ông lượn xe dạo một vòng quanh thành Vinh rồi đỗ trước một khách sạn với lời giải thích: “Đối tác đang nghỉ trưa trong này”. Không chút nghi ngờ, tôi cùng ông bước vào khách sạn. Chỉ thấy ông thuê một phòng và bảo tôi theo vào cùng. Chân bước theo ông mà đầu tôi chuẩn bị đối phó với linh cảm về sự chẳng lành.

 

Vào phòng, ông bảo tôi ngồi trên ghế rồi bắt đầu cởi quần áo dài. Xong, ông bước lại ngồi bên cạnh tôi, bắt đầu nói những lời yêu đương bay bổng. Rất bình tĩnh, tôi nói với ông về suy nghĩ của tôi. Tôi bảo rằng tôi rất kính trọng ông, một con người giỏi giang và thành đạt. Rằng ông đang có những thứ quý giá: Vợ đẹp, con ngoan và một sự nghiệp mà nhiều người mơ ước… Rằng tôi rất quý ông và cũng cần công việc nhưng bán thân vì cuộc sống là một điều tôi không bao giờ chấp nhận.

 

Ông lặng im nghe tôi nói, một lúc sau, tôi nghe ông thở dài: “Anh không ép em, nếu thật sự đó là điều em không muốn. Nhưng nếu em đáp ứng nhu cầu của anh, em sẽ có tất cả”.

 

Tôi trả lời ông không chút do dự: “Em xin lỗi”, rồi thở phào nhẹ nhõm, chấp nhận việc mình sẽ bị sa thải sau vụ này nhưng vẫn thấy lòng thanh thản.

 

Thật bất ngờ khi những ngày sau đó, giám đốc vẫn đối xử rất tốt với tôi, thậm chí trong mắt còn ánh lên cái nhìn đầy tôn trọng. Một tháng sau, tôi được tăng lương - điều mà từ trước tới nay một nhân viên mới vào nghề như tôi chưa bao giờ có.

 

Bây giờ, tôi đã có một gia đình hạnh phúc với một đứa con hai tuổi. Công việc với thu nhập ổn định cùng người chồng rất đỗi yêu thương, tôn trọng vợ khiến tôi như được tiếp thêm sức sống. Những lúc rảnh rỗi, nghĩ lại chuyện xưa, tôi lại thấy mình may mắn. May mắn bởi chính mình đã không bị sa ngã vào cám dỗ của cuộc sống - một điều mà không phải ai cũng dễ dàng vượt qua được, nhất là trong thời đại bây giờ.  

 

Moonlight

Đáng quan tâm
Mới nhất