“Bay” đêm, đi “bụi”... 1001 lý do
Đi chơi qua đêm hoặc bỏ nhà đi xa cùng bạn trai đối với một số bạn trẻ bây giờ không còn là chuyện lạ, thậm chí còn được xem như “mốt” để chứng tỏ mình là kẻ sành điệu, là người đầy bản lĩnh.
Ông bà H.V.P như chết điếng khi nhận được tin cô con gái cưng đêm qua tụ tập bạn bè, chơi thuốc lắc đang bị tạm giữ ở công an quận. Chạy vội lên bảo lãnh con mà hai vợ chồng cứ bán tín bán nghi: “Chắc họ lầm địa chỉ hoặc nhầm lẫn với ai. Mấy tháng nay, buổi tối nó còn qua nhà đứa bạn thân để cùng học bài thi làm sao có mặt ở mấy chỗ lắc liếc đó?".
Chỉ đến lúc nhìn thấy N. mặt mày phờ phạc đang ngồi cùng đám bạn bè ở công an quận, ông bà mới ngã ngửa.
Còn với N.H chuyện vắng mặt ở nhà lại càng đơn giản hơn. Ba mẹ đã ly dị và đều có nhà riêng, chỉ có một cô con gái duy nhất nên cả hai vợ chồng đều rất thương con. Cô bé được cho phép đến ở với ba hay với mẹ bất kỳ lúc nào thấy thích, hoặc cũng có thể về ở cùng bà nội và cô út ở Q.5.
Ba mẹ, bà nội và cả cô út giao toàn quyền quyết định cho N.H trong việc di chuyển giữa ba căn nhà mà không hề có sự liên lạc để kiểm soát cô bé.
Phần vì họ quá bận bịu với công việc, với gia đình mới, phần vì nghĩ rằng N.H đã đủ lớn để có thể tự quyết định mọi hành động của mình. Vì thế, cô bé hoàn toàn tự do đi chơi đêm trong khi gia đình lại nghĩ cô bé đang ở nhà này hoặc nhà kia.
Buổi sáng như thường lệ, V., nữ sinh lớp 9 của một trường THCS tại quận Bình Thạnh vẫn cắp sách đến trường, nhưng hết giờ học buổi chiều, rồi mãi đến 9 giờ đêm vẫn chưa thấy V. về nhà. Gia đình nháo nhào đi tìm khắp nơi, mẹ V. như muốn ngất xỉu khi nhà trường cho biết V. chỉ đến học hai tiết đầu.
Trong thư để lại cho gia đình, V. tự nhận mình là đứa con không ngoan, đã không thể học giỏi như ba mẹ kỳ vọng. Nhưng V. cũng rất buồn vì luôn bị mẹ la rầy, bị mang ra so sánh với em út, với chị Hai và cả với bạn học cùng lớp.
Ba mẹ luôn cho rằng V. sẽ chẳng làm được gì mà chỉ khiến mọi người trong gia đình thêm mệt mỏi. Vì vậy, V. sẽ đi thật xa để gia đình khỏi phải xấu hổ khi có một đứa con kém cõi, bất tài.
Theo bà Võ Thị Sai, giảng viên khoa Tâm lý giáo dục - ĐHSP TPHCM, chuyên viên tư vấn của Trung tâm Tư vấn Tình yêu hôn nhân và gia đình, thì số lượng phụ huynh có con “đi bụi” đến tư vấn tại trung tâm ngày một tăng.
Phần lớn trẻ bỏ nhà, hoặc tụ tập đi chơi đêm đều ở lứa tuổi cuối cấp 2, đầu cấp 3, lứa tuổi hết sức nhạy cảm trước mọi vấn đề của cuộc sống.
Bà Sai cũng cho rằng một trong những nguyên nhân khiến hiện tượng trẻ bỏ nhà đi đêm, đi bụi ngày càng có chiều hướng tăng cao chính là các bậc cha mẹ không kịp chuẩn bị thích ứng, hiểu biết những biến đổi trong tâm lý trẻ để trở nên thân thiện, gần gũi với con cái.
Phần lớn các bậc cha mẹ có con bỏ nhà đi, hoặc khi biết con sử dụng thuốc lắc, đều rất hoang mang, suy sụp vì lo sợ cho sự an toàn của con, vì lo lắng cho danh dự của gia đình... Nhưng khi tìm được con trở về, hầu hết trong số họ đều rất lúng túng trong cách cư xử với con. Có người không dám tỏ thái độ, thậm chí không dám đả động gì đến lỗi lầm vì lo sợ đứa con sẽ phản kháng và tiếp tục bỏ đi lần nữa. Cũng có người lại phản ứng rất mạnh, tỏ ra giận dữ và thẳng tay trừng phạt con.
Về vấn đề này, bà Vũ Thị Sai cho biết quan điểm của mình: “Việc la mắng, trừng phạt con chỉ càng làm con thêm xấu hổ và mất tự tin. Điều cần tránh nhất là tuyệt đối không xúc phạm, thách đố con cái khi các cháu đã phạm lỗi. Với bản chất và tâm lý của các em trong trường hợp này, sự thách đố và trừng phạt nặng nề lại càng kéo chúng ra xa khỏi vòng tay của cha mẹ”.
Theo Phụ Nữ Chủ Nhật






