Mải đời cơm áo phù vân

(Dân trí) - Ngày 20/11 đã qua những dư âm của nó như còn mãi. BLOG Người yêu thơ giới thiệu bài thơ này dành cho những ai vì lý do nào đó chưa tròn bổn phận tạ ơn với thày cô…

 (Minh họa: Ngọc Diệp)

 (Minh họa: Ngọc Diệp)

 

THÀY HỌC CŨ
                   (Kính tặng những người thày đã dạy chúng ta)

Vòng tay làm thước com pa
Vung đường phấn trắng mở ra địa cầu
Lớp trò đi khắp năm châu
Riêng thày đứng lại bến dâu quê làng

Nghiệp đời như chở đò ngang
Nổi chìm con sóng, mênh mang bến bờ
Lặng thầm làm một tứ thơ
Buồn vui khuất nấp giấc mơ cánh buồm

Tôi như giọt nước xa nguồn
Òa vào biển cả vui buồn thế nhân
Mải đời cơm áo phù vân
Quên người nối nhịp bước chân cầu kiều

Ngày đi bóng nắng xế chiều
Mới lần về sợi dây diều tuổi trăng
Trước thày mái tóc sương giăng
Tôi thành bụi phấn vung văng nhạt mờ

Ước chi về thuở học trò
Để tôi xuống lại con đò bến dâu
Để thương yêu lại lần đầu
Mái trường, thày bạn… tình sâu, nghĩa dày


Ơn người gieo hạt ươm cây
Tôi là ai, vẫn trò thày năm xưa.
           

                                  Nguyễn Thị Mai

 

BLOG rất mong nhận được bình luận của các bạn xung quanh các đề tài mà chúng ta cùng quan tâm. Xin hãy bấm vào link GỬI BÌNH LUẬN phía dưới bài, viết ý kiến của mình, rồi nhấn phím ĐỒNG Ý. Sau đó, điền thông tin theo một trong hai cách mà hệ thống hướng dẫn. Mọi ý kiến của các bạn đều được chúng tôi đón đợi và quan tâm.

Cám ơn các bạn!

Đang được quan tâm