Thứ sáu, 29/05/2015 - 10:11

Tình ban trưa

Dân trí

Chín giờ sáng, điện thoại của nàng tít tít báo có tin nhắn, nàng thờ ơ mở máy và bỗng liếc ngang liếc dọc xem có ai đang nhìn mình không, rồi mới tủm tỉm đọc tiếp.


Tình ban trưa

Tin từ số máy mà nàng không lưu, vì nàng biết chắc chắn đó là sim dự phòng của một người, lưu vào làm gì. Để thế, nhỡ có ai bất chợt đọc được, mặt nàng có thể thẳng tưng mà cãi bay cãi biến “Nhầm số chứ có gì đâu”.

Nàng động lòng khi đọc đi đọc lại từng câu chữ thấm đẫm nỗi niềm ấy: “Không được ở bên em, anh thấy cuộc sống thật vô vị”. Lát sau lại có tin đến: “Trưa nay mình hẹn hò có được không?”. Nàng nhắn lại: “Chịu thôi, nắng thế này mà ra đường em sẽ héo như cá khô mất”. “Không gặp được em anh sẽ chết khô trước khi bị nắng hè thiêu đốt”.

“Sến quá thể, em tu rồi, đừng hòng gạ gẫm”, nàng múm mím cười mà không dám bật thành tiếng, bụng nghĩ thầm “đáng yêu đấy chứ”. Nhớ lại những cảm xúc hồi hộp, thú vị và đầy ắp yêu thương người đó mang đến, nàng liền quyết định đánh bài liều.

Nàng soạn tin báo địa điểm gặp mặt, rồi đến chỗ sếp trình bày: “Nhà có việc đột xuất em phải về trưa, chiều anh cho em xin phép vào muộn một chút”, Nàng nói dối không chớp mắt, may là chẳng ai buồn để ý vì thi thoảng nàng vẫn thế.

Xuống nhà để xe cơ quan, nàng đã định tính bàn lui, trưa nắng thế này rõ thân làm tội đời, nhưng nghĩ đến tình yêu đang vẫy gọi, nàng chặc lưỡi dắt xe bay đến với người ta.

Mười hai giờ, nắng rát mặt, mờ mắt, mặt đường nhựa như đang bốc một làn khói bỏng rẫy, nàng thoáng ân hận vì trót mê muội, dại giai. Nhưng thôi trót rồi, đành…

Nàng đi vào con ngõ quen, song chẳng có một bóng người, nàng yên tâm sẽ không có ai phát hiện ra việc làm khuất tất này, nàng hít một hơi thật dài tiến đến điểm hẹn.

Bước vào phòng nàng đã thấy dễ chịu vì có điều hòa mát lạnh, lại đúng mùi hương nước hoa nàng thích. Nhìn thấy nàng, chàng biểu lộ niềm vui sướng, hoan nghênh, chàng ùa đến như một thiên thần: “Anh chuẩn bị sẵn khăn cho em đây”. Nàng cười tươi thích thú, rồi đi vào nhà tắm, lúc ra nàng cuốn mỗi cái khăn, chàng ân cần, cẩn thận thấm cho nàng từng giọt nước trên người. Nàng khép hờ mi mắt, xúc động, lâng lâng hạnh phúc, cũng bõ công “dối cha dối mẹ”, đội nắng ra tận đây. 

Cuộc tình ban trưa này như dòng nước tưới mát, khiến khu vườn xanh thêm sức sống. Nó còn khiến trái tim nàng tìm lại cảm giác mà lâu rồi không có trên con đường hôn nhân đang từng bước nhàm chán, bệ rạc của mình...

Mọi việc xong xuôi, nàng hẹn giờ, rồi họ ôm nhau nằm ngủ như những đứa trẻ. Chuông kêu, nàng vội vàng bật dậy: “Không ở lại ôm anh thêm lúc nữa, hai giờ anh mới phải đi cơ”, “Thôi, em phải về phòng không mọi người nghi ngờ”.

Nàng mặc quần áo, trang điểm lại, đoạn quay vào bảo: “Anh xuống dắt xe rồi khóa cổng nhà hộ em với. À, mùng một tháng sáu tới anh thu xếp đưa con đi uống Vitamin A nhé, hôm ấy em bận. Em gọi đến Trạm y tế rồi, trong giờ hành chính lúc nào cũng được”.

Nàng tươi cười phóng xe đi, sau khi thở dài nghĩ ngợi, từ ngày đứa lớn vào lớp một, đứa bé còn chưa đầy tuổi, mọi việc trong nhà luôn khiến nàng xoay mòng mòng cho đến hết ngày. Hai vợ chồng cứ phải tranh thủ, lén lút thế đấy, có khác gì cặp bồ ban trưa đâu.

Bình Yên