Thứ hai, 21/01/2013 - 03:44

Bến mơ

Dân trí

Ông cụ Cần đã mất thật, khổ thân ông lão, mấy ngày lo ma chay cho bà Cần đã gầy rộc hẳn đi, lúc đưa bà về trời ông lão chỉ thấy hơi chóng mặt vậy mà… Không biết trước khi mất ông đã kịp ăn uống gì chưa, hay phải làm con ma đói mất thôi.

Đám con cháu ông cụ đã phờ phạc, mệt lử sau ba ngày đám của bà Cần giờ không còn đủ sức nữa, chỉ còn những tiếng khóc hờ vừa ảo não vừa xa vắng…

Người ta bảo bà Cần mất vào ngày trùng tang nên kéo theo ông đi sang bên kia cho có người bầu bạn nhưng có người cho rằng năm xưa bà về với ông bởi sợi dây sắc bùa cùng lời chài bí hiểm của thầy mo thì nay chính sợi dây sắc bùa ấy đã đưa ông đi cùng bà, bí mật ấy chỉ mình ông biết nhưng ông cố tình không để thầy mo cắt dây lúc di quan, có lẽ ông muốn theo bà không chỉ trọn kiếp này…

Hồi ấy cách đây đã lâu lắm rồi, những người khi ấy còn là cậu bé giờ đã trở thành ông lão, từ khi cả đất Mường này là của quan lang và quan Tây, khi mùa xuân đến khắp các ngọn đồi từ Mường Phin đến Mai Châu ngút ngàn một màu hoa anh túc. Cần lúc đó mới ngoài hai mươi, anh không hiểu bố mẹ mình là ai, chỉ biết anh lớn lên trong nhà lang, ngày ngày dẫn đám chức việc lên núi hái thuốc phiện, gò cương ngựa cho lang đi Hòa Bình và gọi Ún Xinh là cô chủ, không giống mấy bà chị, xem chức việc như con trâu con ngựa, nàng thuần hậu nết na khắp mường ai cũng quý, càng lớn Ún càng xinh xắn như cánh hoa mơ nở giữa ngày xuân có lúc đầy mê hoặc, man dại như những cánh hoa anh túc khiến mấy quan lang ở tận Mường Động vào nhà lang ngỏ lời kết thông gia nhưng lang còn chần chừ, lang cưng Ún nhất, không muốn xa Ún một mẩy nào và lang cũng mê tín khi nghe thầy mo phán, Ún và lang hợp cung hợp mạng nên gia sản điền trạch của lang ngày một vun đầy, để Ún đi nhà lang sẽ tàn lụi mất thôi.

Ún Xinh càng lớn càng đẹp, mỗi lần lên nương hoa cỏ như bừng tươi hơn, xuống chợ cả phố huyện chỉ còn im lặng trầm trồ và lần đầu tiên trong cái tâm hồn cằn cỗi, lầm lũi như trâu ngựa của Cần, con tim chai sạn vô cảm của anh đập loạn nhịp, đó là khi dắt ngựa cho cô chủ lên nương trong cái hơi nồng của mặt đất còn đọng hạt sương mai như phảng phất mùi thơm da thịt con gái ở độ xuân thì và không hiểu vô tình hay cố ý mỗi lần qua con suối cạn Ún lại bảo anh đứng đợi nàng xuống tắm, nàng vô tâm không biết hay chỉ nghĩ anh là phận tôi đòi mà tự nhiên đến thế, chiếc váy hoa cứ cao dần để lộ cặp chân bắp chuối trắng ngần, khuôn ngực phập phồng tưng tẩy như mời mọc như thách thức, ánh mặt trời hắt lên những tia sáng vàng vọt khiến anh như lạc vào cõi mộng, suốt chặng đường về đầu óc anh quay cuồng như kẻ say thuốc, bọn thằng Cung còn giễu “đứa Cần hôm nay như bị ma bắt mất hồn rồi” nhưng cái ý nghĩ muốn lấy nàng làm vợ vừa lóe lên vụt tan biến, thân phận một kẻ như anh, ôi thôi! Ý nghĩ điên rồ này mà lang biết được thì chỉ còn nước chết không cũng phải bán xới khỏi mường, hằng đêm nó hiện về hành hạ khiến anh se thắt , tức thở.

Gã thầy mo Phiến giướng cao đôi mày râm như chổi sể, cặp mắt kính trễ xuống tận mũi nhìn Cần bằng cặp mắt thất thần, giọng lạc hẳn đi vì sợ “ con ma rừng bắt mất hồn mày rồi, dám dùng chài với con gái nhà lang, mày khó toàn mạng đấy” nhưng nhìn ánh mắt khẩn nài của anh lão cũng đọng lòng, xắn vội miếng gừng cho vào bọc lụa đen nhỏ bằng ngón tay cái, lầm rầm khấn khứa đoạn đưa cho anh rồi nhặt đồng bạc trắng đi thẳng… Từng cơn gió chiều cuối Đông càng làm cho không khí thêm não nuột, đám con gái thút thít, cánh đàn ông thầm thì với nhau mấy câu vài ba câu miễn cưỡng, tiếng điếu cày lại rít lên sòng sọc. Cánh thanh niên hì hụi với mấy con lợn thả đang chờ giết thịt cúng ma. Cuối góc nhà thầy mo vẫn đang ỉ ôi kể về những chốn thần tiên ở mường trời nơi có bến mơ bà Cần đang đứng đợi… Bến mơ của ông với bà đã có từ lâu lắm rồi là góc núi mùa xuân nở đầy hoa anh túc, mùi thơm hăng hắc vướng vít gấu váy người con gái. Dưới ráng chiều vừa thực vừa hư ảo Ún trao cho anh đời con gái, mái tóc búi cao để lộ cái cần cổ cao ba ngấn, khuôn ngực trắng ngần. Tất cả diễn ra trong chớp mắt khiến anh không khỏi ngỡ ngàng, lá bùa với lời chài của thầy mo Phiến linh nghiệm thật hay trái tim cô chủ bấy lâu dành cho anh chức việc giỏi dang mà Cần không hay biết…

Trong đầu anh lóe lên ý nghĩ bỏ trốn, nghe tụi thằng Cung bảo khu du kích của Việt Minh tận Mường Lay, mình cứ theo ngọn nguồn con sông sẽ tới, lúc đầu nàng sợ, sợ phải xa mường sợ lang cho người truy đuổi nhưng rồi cũng gật đầu, chỉ có cách đó mới trọn đời bên nhau. Sau này nghe tụi nó kể lại, suốt mấy ngày liền nhà lang như chợ vỡ, tiếng khóc lóc, tiếng lang lồng lên như lợn lòi sập bẫy, cả bọn bị tra khảo rồi xua đi truy bắt cho bằng được. Khốn nạn, con gái với chức việc nhà lang lại bỏ nhà theo Việt Minh, thế này còn mặt mũi nào mà nhìn quan Tây nữa, lão đại tá Rô manh sẽ trợn cặp mắt xanh lè chửi xà lù rồi gửi báo cáo về Hà Nội thì con đường công dân của lang đi đứt…

Ba hồi chiêng nghe âm âm báo hiệu lễ truy điệu, ông Bí thư chi bộ lập cập móc trong túi tờ giấy viết sẵn cất tiếng e hèm “Cuộc đời đồng chí là tấm gương mẫu mực … Họ đến với nhau bằng tình yêu chân thành và trở thành những người cộng sản chân chính”. Ngoài kia những cơn gió chiều vẫn thăn thắt, hoàng hôn bắt đầu buông màu tím sẫm.

Đình Dũng