Thứ năm, 14/01/2016 - 07:00

Không lẽ bỏ “việc”

Dân trí

Nhờ sự quen biết, tìm hiểu được một thời gian, chính giám đốc ưng em trước, ngỏ ý mời về làm, thậm chí còn đến nhà em nói chuyện người lớn đàng hoàng, em mới đồng ý nhận việc. Chứ không phải bỗng nhiên em đùng đùng cắp quần cắp áo đi theo người ta mà cống hiến.

 

Không lẽ bỏ “việc” - 1

Mới đầu tuổi nghề còn non, sớm tìm được việc giữa lúc bao người thất nghiệp, nên em vui vẻ và hăng hái lắm. Em hăm hở, cắm đầu cắm cổ vào làm, nhắm mắt nhắm mũi ký “hợp đồng lao động dài hạn” với ông chủ, chẳng chú ý gì đến việc làm rõ các điều khoản chi tiết, công xá này khác. Em cứ không quản ngại nắng mưa, làm việc hết sức nhiệt tình thôi.

Khi ấy công ty còn sơ khai, quản lý lỏng lẻo, việc ít nên khá dễ dàng. Ông chủ luôn tin cẩn, giao hết cho em làm tay hòm chìa khóa. Sau khi lắm việc hơn, ông chủ tuyển thêm nhân viên thì khi ấy mới lắm vấn đề nảy sinh. Tất nhiên em cũng cùng đồng “phỏng vấn” chúng nó, thành ra em phải chịu trách nhiệm chính với các đồng nghiệp mới.

Cái bọn có quan hệ ruột thịt, dây mơ rễ má khăng khít với ông chủ, nên là chúa hay hạnh họe. Em toàn phải chiều chuộng, nịnh nọt suốt, lại còn tốn kém hơn với chúng, những mong sự nghiệp thuận buồm xuôi gió.

Có đầy hôm em phải tăng ca, giải quyết hậu quả do tên đồng nghiệp mới nhất gây ra, bực đáo để, trong khi phụ cấp trách nhiệm hoàn toàn không có. Khối những hôm, đêm em cũng phải mắt nhắm mắt mở, thức dậy để xử lý sự cố thoáng qua xảy ra, do tay đồng nghiệp “báo hại”. Đã thế lũ ấy còn không biết điều, thi thoảng lại lăn ra khóc lóc, ăn vạ mách lẻo với ông chủ, làm em nẫu hết cả ruột. Chúng dường như ngựa non háu đá, chẳng chịu phối hợp, khiến em nản.

Trong khi ông chủ thì ngày một khó tính, lắm lúc gặp vài đối tác củ chuối càng làm em thêm xì trét. Nhất là khi tổ chức đi dã ngoại, du lịch cả công ty, chỉ mình em phụ trách từ A đến Z, làm từ khâu đặt vé, lên danh sách, rồi thì quân tư trang, thực phẩm ăn nhẹ, tất tật. Sếp quẳng cho mớ tiền rồi yêu cầu em phải thiết lập một chuyến đi vui, bổ ích và… rẻ.

Bao phen em đùng đùng nuôi cái tâm tư muốn ném bỏ hết đi, nhưng rồi nghĩ đi nghĩ lại, thấy thực ra đó chỉ là hành động thiếu sáng suốt của hội trẻ người non dạ. Mình dẫu sao cũng đã ngoài “băm”, chín chắn hơn rồi, sao có thể hành động tùy tiện như thế. Em tìm việc mới hẳn không khó, nhưng tốn thời gian, mà chắc gì đã hơn công việc cũ, thôi cố quyết tâm, kiên nhẫn cải tạo sửa đổi những gì hiện có, thậm chí còn phải rèn giũa từ trong chính con người mình nữa.

Em cứ tự nhắc nhở vậy, rồi dọa dẫm mình, đừng có tư tưởng đứng núi này trông núi nọ, kẻo đến một ngày, sếp không tin tưởng, lén lút tuyển mộ, đào tạo tâm phúc khác, thì lúc đó xoay trở làm sao? Ừ thì kể ra nếu em không vừa, quyết chí lớn mạnh để tự tin mở công ty khác cho sếp biết tay, thì rốt cuộc vẫn như trên đã nói, nhảy việc cũng chẳng sao, nhưng mất nhiều thời gian, công lao, trong khi gắn bó với các đồng nghiệp khá lâu rồi, em thực sự không muốn rời xa họ. Tan đàn xẻ nghé, ai mong?

Em rất yêu nghề và vẫn xác định gắn bó lâu dài, bởi “sự nghiệp trồng người” này sẽ theo em đến hết cuộc đời, nên em luôn phải có trách nhiệm với nó. Vậy nên càng cần phải nhẫn hơn nữa, làm vợ rồi làm mẹ, có ai dám bảo là đơn giản bao giờ…

TSL

 

Không lẽ bỏ “việc” - 2