Thứ bảy, 25/05/2013 - 10:25

Người mẹ nghèo ròng rã đẩy xe lăn cùng con theo đuổi con chữ

Nhắc đến câu chuyện về hai mẹ con chị Nguyễn Thị Tâm (SN 1972) và Nguyễn Hà Hải (SN 1990), những người dân xã An Bình (huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh) không ai không cảm động xen lẫn sự khâm phục tình yêu thương, nghị lực vượt khó phi thường của hai người.

Con trai bị tật nguyền nhưng vẫn không tắt giấc mơ được đến trường. Thế nên, ròng rã 16 năm trời, người mẹ thương con vô ngần ấy ngày ngày đều đặt con lên chiếc xe lăn, đẩy con đến tận bục giảng đường cho đến khi cậu tốt nghiệp đại học.

 

Người mẹ nghèo ròng rã đẩy xe lăn cùng con theo đuổi con chữ
Hình ảnh mẹ đẩy xe lăn đưa con đi học từng khiến nhiều người không khỏi xúc động. (Ảnh: Tuấn Nguyễn)

 

Đội mưa nắng nuôi mơ ước cho con

 

Gặp chị Tâm trong căn nhà trọ ẩm thấp, chật chội, người mẹ nghèo khó kể rằng. Kể từ khi sinh ra, Nguyễn Hà Hải (con trai chị) đã không may bị tật nguyền, sức khỏe rất yếu. Đến năm lên 2 tuổi, đôi chân và cánh tay của cậu bé cứ teo tóp dần, rồi co rúm, thân hình gầy quắt. Gia đình đã nỗ lực chạy chữa, đưa Hải đi mổ 3 lần ở bệnh viện Sơn Tây, rồi lại chuyển sang bệnh viện Xanh Pôn, viện Nhi Thụy Điển, viện Việt - Đức… nhưng cũng không có kết quả gì.

 

Căn bệnh quái ác đã hủy hoại đôi chân, Hải bắt buộc phải gắn bó cuộc đời mình với chiếc xe lăn vì không thể đi lại. Dù bị tật nguyền, thiệt thòi đủ thứ, nhưng cậu bé Hải vẫn ước muốn được đến trường học như các bạn bè. Thương con, thấy con ham học, chị Tâm quyết định ngày ngày đẩy xe lăn đưa Hải đến trường học tập. Thời ấy, trường học chỉ cách nhà có hơn 1 cây số nên chị Tâm đưa Hải đi học đỡ vất vả. Cứ thế ròng rã 5 năm trời, chị Tâm đẩy xe đưa con đi học hết cấp 1. Thấy Hải học giỏi, lại muốn học tiếp lên, chị Tâm tiếp tục đẩy xe lăn đưa con đi học cấp 2. Nhiều bạn bè cùng lớp với Hải biết chuyện cảm động, buổi sáng thường thay chị Tâm đến đẩy xe lăn đưa Hải đi học, đến khi nào tan trường chị Tâm lại đi bộ ra để đón con.

 

Tưởng rằng chừng ấy khó khăn đã là quá đủ, thì bất ngờ một cơn bạo bệnh đổ xuống cướp đi sinh mạng của bố Hải, bao nhiêu gánh nặng lo toan đều đè lên đôi vai người mẹ. Ngày ấy, mẹ Hải phải đi làm thuê, làm mướn quần quật cả ngày để có tiền thuốc thang, chạy chữa bệnh tật cho em, lo khoản nợ đã lên đến gần 100 triệu đồng. Nhiều lúc, thương mẹ quanh năm đi phu hồ vất vả, còng lưng đi buôn hàng sáo, Hải đã có ý định nghỉ học để cho mẹ bớt đi gánh nặng. Biết vậy, mẹ Hải ôm con vào lòng và khóc: “Dù mẹ có cực khổ đến đâu, sẽ vẫn cố cho con ăn học nên người”.

 

Lên cấp 3, đoạn đường đến ngôi trường em học xa hơn nhiều, cách nhà hơn 4km. Không ngại nắng mưa, ngày nào mẹ cũng dậy sớm, miệt mài đưa em đến trường suốt 3 năm cấp 3. Ở ngôi trường Trung học phổ thông Thuận Thành III, Bắc Ninh, không ai không biết đến hình ảnh một người mẹ gầy gò còng lưng đẩy xe lăn đưa đứa con tật nguyền đến lớp. Các thầy cô trong trường, ai cũng cảm phục tấm lòng vì con và nghị lực vượt khó của người mẹ nghèo. Nhiều thầy cô ở trường nhìn thấy cô Tâm gầy gò, không khỏi ái ngại, sợ cô không còn đủ sức để đưa em Hải học hết cấp 3. “Được cái trời thương, tôi gầy gò nhưng ít khi đau ốm”, người mẹ đầy nghị lực chia sẻ.

 

Có một lần, hôm ấy trời mưa to bão lớn, rét căm căm, trong người cảm thấy mệt mỏi, chị quay sang nói với Hải: “Trời mưa bão to quá, xin phép cô nghỉ buổi con nhé”. Nhưng Hải vẫn muốn đến trường nên bảo: “Chờ ngớt thì đi mẹ ạ”. Cơn mưa mãi không dứt, song con đã quyết tâm thế, chị Tâm lại gượng dậy, ướt hết vẫn phải đi. Và hai mẹ con lại mặc áo mưa, đẩy xe lăn đưa Hải đến lớp.

 

Hải thương mẹ lắm, nên em quyết tâm cố gắng học tập thi đỗ vào giảng đường đại học để bù đắp lại những hy sinh của mẹ dành cho em. Suốt ngày, Hải chỉ cặm cụi với sách vở, tự học, tự ôn. Bao nhiêu nỗ lực cũng được đền đáp, em thi đậu vào khoa Thông tin thư viện, Đại học khoa học xã hội và nhân văn với số điểm 20. Biết tin, mẹ Hải không biết nên mừng hay lo. Con đỗ đại học, niềm vui của mẹ ngắn chẳng tày gang, phải lo đủ thứ: lo chỗ ăn, chỗ ở cho con; lo kiếm tiền; lo cuộc sống sinh hoạt. Ngày trúng tuyển, bà con hàng xóm đến chia vui, không ít người ái ngại: “Con yếu, mẹ mỗi ngày một tuổi, sức khỏe yếu đi, trăm thứ đổ cả lên vai, không biết mẹ nó có kham nổi không?”. Hiểu những nỗi lo của mẹ, sợ mẹ không đủ sức theo mình trong 4 năm đại học, Hải đã toan dừng lại, bỏ dở ước mơ trở thành cử nhân công nghệ. Lại một lần nữa, mẹ tiếp sức cho Hải đứng dậy: “Lúc nào, mẹ còn đi được, lúc ấy con còn được đến trường”. Thế rồi, hai mẹ con khăn gói xuống Hà Nội trọ học, trong hành trang không thiếu chiếc xe lăn.

 

Nỗi nhọc nhằn nơi đất khách quê người

 

Ký túc xá của trường chỉ cho con ở, chị Tâm phải ở chỗ khác nên đành phải tìm chỗ trọ ở ngoài. Mấy ngày trời ròng rã, người mẹ đi hết các ngõ ngách gần trường để tìm phòng trọ. Hai mẹ con chen chúc trong căn phòng vẻn vẹn 9m2 ở ngõ nhỏ trên đường Nhân Chính, Thanh Xuân, cách trường gần 3km. Ngày nào cũng vậy, chị Tâm dậy sớm đưa em Hải đi học từ lúc 6h sáng và đợi sẵn ngoài cửa lớp đến 11, 12 giờ trưa để đưa em về. “Mình lo lắng, chăm chút chu đáo cho con từng miếng ăn, giấc ngủ, từng lúc tan học về, không bao giờ phải để nó đợi, sợ nghĩ nó lại tủi thân”, chị Tâm chia sẻ. Để làm được điều đó, chị thuộc lòng lịch học, giảng đường Hải học mỗi ngày. Nhà trường cũng tạo điều kiện cho em học tầng 1 là chính, tiết nào học tầng 2, tầng 3 thì bạn cõng lên.

 

Người mẹ đã 16 năm đẩy xe lăn đưa con tới trường. (Ảnh:Tuấn Nguyễn)
Người mẹ đã 16 năm đẩy xe lăn đưa con tới trường. (Ảnh:Tuấn Nguyễn)

 

Những lúc không phải đưa Hải đi học, chị Tâm phải lăn lộn đi làm đủ mọi việc để kiếm sống, trang trải cuộc sống sinh hoạt cho 2 mẹ con. Mỗi tháng tiền nhà hết 1 triệu rưỡi, tiền điện 5000 đồng/số; cả tiền ăn nữa cũng hết gần 3 triệu đồng. “Hai mẹ con chi tiêu chắt chiu lắm, ở đây cái gì cũng đắt đỏ. Nhiều hôm hết tiền, mẹ nhịn ăn sáng để dành dụm mua cho con gói xôi, cái bánh mì; mẹ ăn rau nhưng vẫn phải mua cho con ít thịt, ăn mới có sức mà học. Sau khi đưa con vào lớp, mẹ lại tất tả chạy đi lau nhà, dọn nhà thuê ở gần trường, làm bất cứ việc gì, miễn sao kiếm thêm được đồng nào hay đồng ấy”, chị Tâm kể.
 

12 năm ròng rã mẹ tất tả cõng con vào lớp, 4 năm theo bước chân mẹ đến giảng đường đại học, chị Tâm nhẩm tính đã đưa con đi mòn ba chiếc xe lăn. Lau vội giọt mồ hôi trên khuôn mặt xạm đen vì sương gió, chằng chịt nếp nhăn già trước tuổi, chị nhớ lại: “Cấp 1, cấp 2 đi 1 chiếc; cấp 3 đi 1 chiếc, bước vào đại học là chiếc thứ 3. Cái này, tôi mua lại hơn 1 triệu, đi bốn năm mòn hết cả rồi”. Những vòng quay của chiếc xe lăn dài như chính cuộc đời nhiều nhọc nhằn, vất vả của người mẹ nghèo đưa con tật nguyền đến lớp!

 

Niềm vui hiếm hoi lại hiện lên trong đôi mắt người mẹ nghèo, khi nhắc đến ngày cậu con trai ra trường: “Mình chỉ mong sao có được một công ty, tổ chức nhận em nó vào làm, cho nó đỡ thiệt thòi hơn so với các bạn”. Đó cũng là mong muốn của Hải, tìm được việc làm sao cho phù hợp với khả năng của mình.

 

Niềm vui hiếm hoi của người mẹ nghèo

Khi nhắc đến chuyện học hành của Hải, đôi mắt của chị Tâm không giấu đi được những niềm vui, hi vọng khi cậu con trai của mình sắp tốt nghiệp đại học. Trong suốt những năm cấp 2, cấp 3, Hải luôn luôn đạt danh hiệu học sinh giỏi. Lên đại học, chàng trai tật nguyền chăm chỉ, tìm tòi sách vở để học; nhiều kì phấn đấu đạt được học bổng của nhà trường. Thành tích học tập của Hải trở thành niềm vui lớn nhất đối với mẹ, là động lực để người mẹ nghèo vượt lên những khó khăn, vất vả. Ở trường, Hải luôn nhận được sự quan tâm giúp đỡ từ thầy cô và các bạn; cho em mượn sách, mượn tài liệu; cõng lên lớp khi học tầng 2, tầng 3… Nhà trường cũng tạo điều kiện miễn giảm 100% học phí cho em trong suốt bốn năm học, giúp đỡ mỗi kì 500 ngàn đồng để mua sách, mua vở.

 

Theo Tuấn Nguyễn

Gia đình & Xã hội