Những bản hợp đồng tồi tệ nhất giải Ngoại hạng

(Dân trí) - Mỗi tân binh gia nhập CLB đều được gửi gắm trong đó niềm tin, sự kỳ vọng của BLĐ cũng như các CĐV. Tuy nhiên không phải cầu thủ nào cũng làm được điều đó và dưới đây là đội hình được coi thất vọng nhất giải Ngoại hạng từ trước tới nay.

Hàng chục triệu bảng được đổ vào việc săn tìm những hảo thủ tuy nhiên không phải lúc nào CLB xứ Sương mù cũng đưa về được một nhân vật "ra tấm ra món". Thậm chí không ít trong số họ mỗi lần bước ra sân là trò cười cho các CĐV hoặc là cơn ác mộng đối với đội bóng nhà.

 

Và trong số những "kỳ vọng lớn nhưng thất vọng nhiều" như Corrado Grabbi, Andreas Silenzi, Bosko Balaban, Jean-Alain Boumsong hay Steve Marlet việc chọn ra được một đội hình tồi tệ nhất cũng ít nhiều gây tranh cãi. Dưới đây là đội hình những chữ ký kém may nhất do tạp chí Sun lựa chọn.

 

Thủ môn

 

Massimo Taibi (MU)

 

Đây có lẽ là thương vụ "kém may" nhất của Quỷ đỏ MU. Sẵn sàng bỏ ra tới 4,4 triệu để tậu chàng thủ môn to lớn này từ Venezia, tưởng chừng anh sẽ là sự thay thế hoàn hảo cho Peter Smeichel nhưng cuối cùng Taibi lại sớm mất hút chỉ sau 4 lần đứng trong khung thành MU.  

 

Kỷ niệm đáng nhớ nhất của các CĐV là cú để bóng đi lọt giữa hai chân rồi từ từ chui vào lưới sau cú đá vô thưởng vô phạt của Matt Le Tissier. Đáng ngạc nhiên ở tuổi 37, Taibi vẫn đang thi đấu trong màu áo Torino (Italia).

 

 Tình huống bắt bóng nực cười của Taibi trong màu áo MU

 

Hậu vệ

 

Roque Junior (Leeds)

 

Hỉ hả vì có được nhà VĐTG 2002 trong tay, Leeds không nghĩ rằng mình đã sai lầm khi bỏ ra tới 1,2 triệu bảng. Lối chơi “bất hòa nhập” với bóng đá Anh chưa kể khả năng chơi đầu không chấp nhận được đã khiến đội bóng vùng Yorkshire xuống hạng ngay năm đó và ngậm ngùi tống cổ trung vệ này khỏi Elland Road chỉ sau đúng 5 trận nhìn Roque thể hiện.

 

Per Kroldrup (Everton)

 

Trái với kỳ vọng của các CĐV, Kroldrup đã không thể trở thành Người Đan Mạch vĩ đại. Chỉ được chơi tổng cộng 147 phút tương đương 13.600 bảng cho mỗi phút anh chạy trên sân, một cái giá quá đắt cho cầu thủ kịp gây thất vọng ngay từ trận đầu tiên với thất bại 0-4 trước Aston Villa. Đúng 6 tháng ra mắt The Toffees, Kroldrup lại quay đầu về Ý thi đấu cho Fiorentina với giá 3 triệu bảng và Everton cay đắng chấp nhận mất trắng 1 triệu bảng từ vụ đầu tư này.

 

Marcelino (Newcastle)

 

Không còn là một đại gia tại bóng đá Anh nhưng Newcastle vẫn nổi tiếng là đội bóng dũng cảm với những khoản đầu tư thiếu tính toán. Đỉnh cao của những thương vụ thất bại đó là chữ ký đáng giá 5,8 triệu bảng Marcelino từ Real Mallorca. Kết quả chỉ vài tuần sau khi đến với Chích chòe, anh này từ chối thi đấu vì gãy… ngón tay để rồi cũng chẳng mấy fan ruột đội bóng biết đến sự có mặt của anh tại St James’ Park.

 

Winston Bogarde (Chelsea)

 

Bản hợp đồng 4 năm với mức lương 40.000 bảng/tuần chỉ để cầu thủ người Hà Lan ra sân đúng 11 lần! Thậm chí ngay cả khi Chelsea cố gắng đuổi hậu vệ này đi thì anh mạnh miệng từ chối bởi chẳng đâu chịu trả mức lương ngất ngưởng đó. Ngày hết hợp đồng với The Blues cũng là ngày Bogarde tuyên bố giải nghệ bởi không CLB muốn có anh trong đội hình!

 


Veron, một trong những thương vụ thất bại của MU.

Tiền vệ

 

Juan Veron (MU)

 

Từng làm mưa làm gió tại Serie A trong màu áo Lazio, tưởng chừng cái giá 28 triệu bảng mà MU bỏ ra là quá hời. Tuy nhiên không rõ vì lý do gì, vừa đặt chân tới xứ sở Sương mù, chẳng ai còn nhận ra một tiền vệ có khả năng chuyền dài hay xử lý bóng đẳng cấp. Thậm chí một số CĐV MU còn ví von, “đường chuyền ở cự ly 10m cũng khiến Veron phải lưỡng lự về độ chính xác”. Một cầu thủ đáng để quên giữa dàn sao bậc thầy lúc đó của Quỷ đỏ như Keane, Scholes, Giggs và Beckham.

 

Kleberson (MU)

 

Thất vọng vì đầu tư sai địa chỉ vào Veron, BLĐ MU quyết tâm sửa sai khi đưa về một nhà VĐTG có tên Kleberson với giá hữu nghị hơn rất nhiều: 6 triệu bảng. Song chỉ một vài lần ra sân, anh này cũng chẳng thể hiện được gì nhiều buộc ông Ferguson cho anh xuống đá đội trẻ. Không lâu sau đó, cùng với Eric Djemba-Djemba, sự ra đi của Kleberson khiến nhiều người vui hơn là khi tiền vệ trung tâm này cập bến Old Trafford.

  

Ali Dia (Southampton)

 

Câu chuyện về chàng tiền vệ da màu này được coi là nực cười bậc nhất lịch sử giải Ngoại hạng. Chỉ bằng những lời đầu môi quảng cáo rằng anh không chỉ là cháu họ mà còn là một George Weah hiện sinh, không những thế còn là tuyển thủ xuất sắc nhất ĐT Senegal, Dia đã đánh lừa được HLV Souness kỳ cựu.

 

Nhưng rồi, ngay trong trận đầu vào sân thay người, cầu thủ này thi đấu dở đến nỗi buộc phải rời sân chỉ ít phút sau. Từ đó chẳng còn ai nhớ đến một Ali Dia “vĩ đại” của Southampton.

 


Brolin không còn là chính mình kể từ khi tới Leeds thi đấu.

 

Tomas Brolin (Leeds)

 

Từng là một huyền thoại ở quê nhà, ngôi sao Thụy Điển đã khiến Leeds bỏ ra 4,5 triệu bảng (con số kỷ lục tại CLB áo trắng này cách đây gần 15 năm) để chiêu mộ anh từ Parma. Tuy nhiên, mảnh đất nước Anh có vẻ kém duyên khi Brolin không thể thi đấu cho ra hồn buộc Leeds phải cho mượn nhằm đỡ khoản lương.

 

Sau một thời gian dài đánh thuê khắp châu Âu, Brolin bất ngờ trở về Crystal Palace để làm cầu thủ kiêm HLV. Thời gian ngắn ngủi tại đây đã giúp cựu cầu thủ điển trai này có mối làm ăn mới: bán máy hút bụi khắp xứ sở Sương mù.

 

Tiền đạo

 

Marco Boogers (West Ham)

 

Trận đấu thứ 2 nhưng đồng thời cũng là cuối cùng của Marco Boogers tại Premieship đã kết thúc chẳng mấy đẹp đẽ sau chiếc thẻ đỏ vì vào bóng thô bạo với Gary Neville (MU). Ngay sau đó West Ham ngán ngẩm đẩy anh về nước cùng với lời thừa nhận của HLV Harry Redknapp rằng ông quyết định mua Boogers chỉ thông qua… băng ghi hình xem tiền đạo này thi đấu.

 

Alberto Luque (Newcastle)

 

Một thương vụ thất bại khách mang tên Graeme Souness. Thuyết phục Newcastle bỏ ra 9,5 triệu bảng để có Luque nhưng tiền đạo này chưa thi đấu đã sớm chìm đắm trong những chấn thương. Chỉ ghi vẻn vẹn 2 bàn trong thời gian tại St James' Park, Chích chòe có lẽ đành đổ tại “vận đen” của mình.

 

Lê Trường