Chúng tôi đến nhà Mẹ Dần
trong không khí cả nước kỷ niệm 65 năm Ngày thương binh liệt sĩ. Mẹ đón chúng
tôi với dáng lưng còng, mái tóc bạc và nụ cười hiền hậu.
Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Dần
Mẹ
kể, quê mẹ ở xã Phú Thọ, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam – một địa bàn ác liệt trên trong
cuộc kháng chiến chống Mỹ. Người ta nói vùng đất này là vùng đất kiên cường nên
trẻ con cũng biết đánh giặc. Bố mẹ tham gia cách mạng, các con mới lên 9, lên
10 cũng hăng hái tham gia cách mạng bằng hình thức liên lạc, đưa thư. Lớn lên
một chút các con của mẹ cũng lần lượt cầm súng ra chiến trường.
Đầu
tiên là chị Nguyễn Thị Thảng (sinh năm 1945) tham gia làm lính tiên phong, tiếp tế
lương thực, vũ khí cho du kích, làm bộ đội; rồi chị Nguyễn Thị Vịnh (SN 1948), chị
Nguyễn Thị Đôi (1950), anh Nguyễn Thanh Tiền (1957), chị Nguyễn Thị Bán (1955)
cũng lần lượt cầm súng đi đánh giặc cứu nước.
Mẹ Dần được Tổng bí thư Nông Đức Mạnh vào thăm năm 2009
Khói lửa chiến tranh tàn phá
nặng nề, biết bao nhiêu người phải hi sinh nằm lại chiến trường, biết bao người
vợ mất chồng, người mẹ mất con và mẹ Dần cũng vậy. Chỉ trong vòng 6 năm mẹ phải
6 lần quặn đau nước mắt chấp nhận sự thật mất con mất chồng và tiếp tục cầm súng
để bảo vệ đất nước.
Đầu tiên là cô con gái Nguyễn
Thị Vịnh lúc này đang là lính của tỉnh đội Quảng Nam, hy sinh trên núi Hoàn Tàu vào
năm 1969. Một năm sau thì chồng mẹ bị giặc phục kích bắn chết trên đường đi
công tác về. Rồi đến năm 1972, trong một trận đánh chống lại sự càn quét của
quân địch, chị Nguyễn Thị Bán đã anh dũng hy sinh. Bao nhiêu khổ đau dồn dập
dường như không thể chịu đựng hơn nữa khi 3 người thân đã ra đi thì trong một
lần làm nhiệm vụ người con trai của mẹ là anh Nguyễn Thanh Tiền, công an xã Phú
Thọ cũng anh dũng hy sinh vào năm 1973. Nỗi đau càng nhân lên gấp bội khi một
năm sau 2 con gái của mẹ là Nguyễn Thị Thảng và Nguyễn Thị Đôi đều hy sinh trên
chiến trường.
Mẹ Dần và người con trai út Nguyễn Thanh Hương
Lúc này mẹ chỉ còn lại người
con trai duy nhất là Nguyễn Thanh Hương do được anh trai và chị gái cõng trong
chiến trường, vượt qua bom đạn khốc liệt gửi ra miền Bắc theo học trường dành
cho học sinh miền Nam và một người con gái đang còn nhỏ.
Trước nỗi đau quá lớn mẹ Dần dường như không còn nước mắt để khóc chồng, khóc con.
Mẹ biến nỗi đau thành hành động, tiếp tục đứng dậy chiến đấu. Mẹ tham gia nuôi giấu cán bộ, chiến đấu và bị thương trong chiến dịch Tết Mậu thân 1968. Mẹ là
một thương binh 4/4.
Còn nhớ năm 2002 khi vụ án
Năm Cam được phá mẹ đã viết một bức thư gửi lãnh đạo Tổng cục III (Bộ Công an)
những dòng thư tấm huyết của người mẹ yêu cách mạng và gửi tặng ban chuyên án
200.000 đồng.
Giờ đây chiến tranh đã rời xa, những ngày giỗ ngày tết, đứng trước bàn thờ của chồng và 5 người
con đã hy sinh, cầm tay cậu con trai út sụt sùi, mẹ lại kể lại cho con cháu nghe
về những ngày tháng hào hùng, về tấm gương anh dũng hy sinh của biết bao nhiêu
người để có được ngày hôm nay. Để nhắc nhở con cháu không được quên những công
ơn đó để trong thời bình ra sức học tập và xây dựng đất nước.
Hiện mẹ đang sống cùng với vợ
chồng người con trai út và hai cháu nội ở đường Trần Cao Vân (TP Đà Nẵng), hưởng niềm vui của tuổi già.
Khánh Hồng - Đỗ Luyến