Thứ Sáu, 01/02/2013 - 12:36

Kinh hoàng rắn chúa trên dãy Tam Đảo

Ẩn sâu trên dãy núi Tam Đảo hùng vĩ có một loài bò sát thống trị hàng triệu năm qua. Ngay cả những tay thợ săn lão luyện nhất đối diện với chúng đều toát mồ hôi, bởi chỉ một cú đớp của hổ chúa có thể cướp đi mạng sống hàng chục thanh niên.

Chúa tể những loài rắn

 

Cho đến tận bây giờ, ông Nguyễn Văn Phi, một người dân sống dưới chân dãy núi Tam Đảo thuộc xóm Chuối, xã Ký Phú (Đại Từ, Thái Nguyên) vẫn chưa hết bàng hoàng mỗi khi nhớ lại sự kiện ba cô con gái nổi máu liều rủ nhau bắt rắn hổ chúa. Ông Phi cho biết, một buổi sáng mùa đông cách đây không lâu, ba con gái ông là Nguyễn Thị Hà, Nguyễn Thị Nữ và Nguyễn Thị Trinh dẫn đàn chó săn vào rừng thăm trâu. Khi đi qua khe suối cách nhà gần chục cây số, đàn chó phát hiện một con rắn hổ chúa đang phơi nắng trên hòn đá cạnh vũng nước. Trước sự xuất hiện của đàn chó, con hổ chúa thay vì bỏ chạy đã quay lại tấn công liên tiếp vào đàn chó gồm 4 con quây xung quanh.

 

Hổ chúa - chúa tể của những loài rắn
Hổ chúa - chúa tể của những loài rắn

 

Với những cú mổ nhanh như chớp, con rắn hổ chúa hạ gục một chú chó săn ngay tại chỗ. “Thấy rắn cắn chết chó ba chị em tức quá ném liên tiếp vào con rắn hổ chúa khiến nó choáng váng. Sau đó, chị Hà dùng cây nứa gấp làm đôi kẹp đầu con rắn lại, chị Nữ hai tay giữ chặt đuôi đề phòng rắn quấn tay chị Hà, còn em chạy về nhà gọi bố lên ứng cứu”, cô em út Nguyễn Thị Trinh vẫn còn thảng thốt khi kể lại câu chuyện cho chúng tôi.

 

Thấy con gái út mặt tái xanh về báo hai chị đang giữ rắn hổ chúa trên rừng, ông Phi như rụng rời chân tay, bởi nếu bị loài rắn này cắn cơ hội sống sót gần như bằng không. Quãng đường từ nhà tới chỗ thăm trâu bình thường phải đi mất tiếng rưỡi hôm ông Phi đi như bay hết có 30 phút. Gặp con, ông như trút gánh nặng khi biết chưa đứa nào bị rắn cắn. Sau đó, phải ba bố con ông Phi mới khiêng được mãng xà về nhà. Khi đem con rắn lên cân thử được 3,5 kg, dùng thước đo nó dài đúng 3,5 m, đem bán được hơn 600.00 đồng.

 

Trò chuyện với anh Ngô Văn Thông, một tay bắt rắn có số má tại xóm Chuối trước đây nay đã giải nghệ, chúng tôi được biết, cuộc đời đi săn của anh trạm trán không thiếu loài rắn nào nhưng hổ chúa là loài có tập quán sinh hoạt, săn mồi kỳ lạ nhất. Bình thường, các loài như hổ mang, săn chuột, rắn ráo ra khỏi hang, kiếm ăn, giao phối vào mùa hè thì hổ chúa thường xuất hiện ở mùa đông. Bắt đầu từ khoảng tháng 10 - 12 âm lịch, những thợ săn như anh Thông mới có cơ may gặp hổ chúa ra phơi nắng, các tháng còn lại ít ai thấy chúng xuất hiện. Hổ chúa phần lớn sống ở rừng già nguyên sinh, rất ít khi lởn vởn quanh khu vực có người sinh sống. Đặc biệt, anh Thông cho biết thức ăn của rắn hổ chúa không phải là cóc nhái lem nhem mà chính là các loài rắn khác.

 

“Trong quá khứ, tôi bắt được một con rắn hổ chúa nặng nhất là 5 kg, dài 5 m khi con mãng xà đang nuốt gọn một chú rắn hổ mang bành nặng hơn 2 kg. Ấy vậy mà khi thấy bóng dáng người, trong nháy mắt nó đã kịp ọe con hổ mang ra khỏi bụng để chạy trốn. Nhưng tôi nhanh trí quấn áo vào tay bắt gọn. Hôm đó, tôi vớ được quả hên khi vừa bắt được rắn chúa lại nhặt được cả rắn hổ mang về làm thịt. Rồi rất nhiều lần khác tôi bắt gặp hổ chúa ăn thịt rắn ráo, săn chuột là chuyện thường, chưa khi nào tôi gặp chúng ăn cóc nhái cả”, anh Thông nhớ lại.

 

Anh Thông đã từ bỏ hẳn nghề săn rắn để quay sang nghề chăn dê. Chả là mới đây một người cùng tốp thợ săn rắn với anh Thông chết hụt. Mặt khác, nhận thức được việc bắt rắn vi phạm pháp luật nên giờ thỉnh thoảng đi rừng bắt gặp rắn chúa anh Thông không bắt nữa mà chỉ xua rắn chạy đi nơi khác để khỏi cắn đàn dê của mình.

 

Anh Ngô Văn Thông từ bỏ nghề bắt rắn vì lo sợ đến tính mạng
Anh Ngô Văn Thông từ bỏ nghề bắt rắn vì lo sợ đến tính mạng

 

Thoát chết thần kỳ

 

Thường thì khi bị rắn hổ chúa cắn ít người có cơ may sống sót, nhưng qua sự giới thiệu của anh Thông, chúng tôi tìm gặp ông Nguyễn Văn Kỳ ở đội 3, xóm Chuối tận mắt chứng kiến ông từ cõi chết trở về sau khi bị rắn chúa cắn. Thật không may, lúc tôi đến ông Kỳ đi buôn trâu trên thị trấn chưa về. Trong lúc chờ đợi, chúng tôi được vợ con ông Kỳ cho biết sau lần chết hụt đó ông sợ quá bỏ hẳn nghề bắt rắn và chú tâm vào nghề buôn trâu.

 

Khoảng 7 giờ tối, ông Kỳ trở về nhà sau một ngày đi buôn trâu. Rít điếu thuốc lào sòng sọc, ông trầm ngâm kể lại chuyện mình đã thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Cũng vào khoảng thời gian tháng Chạp cách đây một năm, ông Kỳ cùng anh trai vào rừng thăm trâu, khi qua con suối phát hiện thấy con rắn hổ chúa đen tuyền lóng lánh đang nằm phơi nắng trên khúc gỗ cạnh lối đi. Nghe thấy tiếng động, con rắn ngay lập tức ngóc đầu lên cao cả mét, ông Kỳ ra hiệu cho anh trai vòng ra phía trước đánh lạc hướng còn ông tiếp cận từ phía sau. Nhận thấy khoảng cách vừa đủ, cộng kinh nghiệm lâu năm trong nghề bắt rắn ông Kỳ chộp nhanh đầu con hổ chúa ghìm xuống đất. Tuy nhiên, thật không may mắn, tay ông bị vướng vào búi lau sậy, con hổ chúa trong chớp mắt đã quay lại tớp ngay một miếng vào mu bàn tay phải ông Kỳ.

 

“Linh cảm thấy tính mạng mình có thể vừa bị con rắn tước đi, tôi rút vội con dao đi rừng rạch vết dài phía trên vết cắn rồi dùng miệng hút máu độc nhổ đi. Sau đó, tôi dùng dây thừng buộc chặt phía trên vết thương rồi bứt đại nắm lá cho vào miệng nhai nuốt lấy nước còn bã đắp vào vết thương. Trên đường từ rừng về, tôi gọi điện thông báo ở nhà tìm thầy lang bốc thuốc rắn cắn sẵn. Sau khi đắp lá xong đâu đấy, tôi chủ quan nghĩ mình đã sống nên tháo dây garô ở tay ra, chưa đầy một phút sau tôi thấy mình buồn ngủ và ngất lịm đi lúc nào không biết", ông Kỳ nhớ lại.

 

Ông Nguyễn Văn Kỳ chỉ vết cắn của rắn hổ chúa trên ngón tay
Ông Nguyễn Văn Kỳ chỉ vết cắn của rắn hổ chúa trên ngón tay

 

Để nhận biết đặc điểm của rắn hổ chúa, anh Thông cho biết, loài rắn này có vảy màu đen lấp lánh như than đá, đầu hình tam giác. Khi thấy động, rắn có thể ngóc đầu cao tới 1 m và dưới hầu rắn là màu vàng. Cánh thợ săn thường phân biệt rắn cái và rắn đực thông qua đếm vảy từ lỗ hậu môn xuống đến đuôi, nếu là rắn cái sẽ là 9 vảy còn rắn đực có 7 vảy.

Thấy ông Kỳ bất tỉnh, gia đình nhanh chóng đưa ông lên Bệnh viện Đa khoa huyện Đại Từ cấp cứu. Nhưng vừa tiếp nhận, các bác sĩ ở đây đã trả về đồng thời ngỏ ý thông báo gia đình về nhà lo hậu sự dần đi là vừa. Song, với suy nghĩ còn nước còn tát gia đình tiếp tục đưa ông lên Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thái Nguyên, nhờ biết được loài rắn đã cắn, các bác sĩ có kinh nghiệm tại đây kịp thời cứu ông Kỳ thoát chết ngoạn mục. Phải mất đúng một tháng sau, ông Kỳ mới bình phục để xuất viện. Tuy nhiên, hậu quả của việc bị rắn chúa cắn để lại với ông Kỳ là căn bệnh suy thận và những lúc trái nắng trở trời đầu đau như búa bổ.

 

Tâm sự với chúng tôi, ông Kỳ nghĩ mình may mắn sống sót có lẽ do con hổ chúa mới chỉ “vẩy răng” sứt lớp da phía trên ngón tay nơi có ít mạch máu nên lượng độc vào cơ thể không đáng kể, chứ bình thường từ trước tới nay những ai bị rắn hổ chúa cắn đều cầm chắc cái chết.

 

“Tôi bị rất nhiều loài rắn cắn nhưng nhát cắn của hổ chúa hoàn toàn khác. Nếu rắn hổ mang bành cắn buốt như tiêm kháng sinh vào bắp thịt và nọc độc chạy đến đâu sưng tấy đến đó thì rắn hổ chúa cắn ngọt sật, dù không đau đớn nhưng chỉ độ phút sau là mắt mũi hoa lên, nạn nhân ngất lịm đi, suy hô hấp rồi chìm sâu vào giấc ngủ ngàn thu. Sau bận chết hụt đó tôi không bao giờ bắt bất cứ loài rắn nào nữa", ông Kỳ ớn lạnh khuyên mọi người.

 

Theo Nguyên Huân
 Nông nghiệp Việt Nam