Thứ Bẩy, 07/11/2009 - 06:58

Yêu, dâng hiến, rồi... chia tay

22 tuổi, tôi tốt nghiệp đại học ngoại ngữ và nhanh chóng xin được việc tại một khách sạn lớn ở Hà Nội. Trong mắt bạn bè, đồng nghiệp, tôi là cô gái xinh đẹp, tự tin, hiện đại và cởi mở. Bản thân tôi cũng hoàn toàn tự tin vào mình.

 


Ngày ấy, tôi có cuộc sống rất thoải mái, kinh tế ổn định. Tôi luôn nghĩ rằng, mình thuộc túyp phụ nữ hiện đại, độc lập, tự chủ, không muốn bị ràng buộc bởi hôn nhân và luôn sẵn sàng làm “kẻ đi chinh phục” trong tình yêu.

 

Tôi không nhớ nổi mình đã có bao nhiêu mối tình cho tới khi kết hôn với Adnan vào năm 38 tuổi. Chỉ biết rằng, ngày xưa đó, tôi cứ thích là yêu, dâng hiến, rồi chia tay, và lại đi tìm tình yêu mới. Tôi từng có nhiều mối quan hệ kéo dài không quá một tháng và chỉ có một mối tình “dài hơi” duy nhất - 3 năm với một đồng nghiệp làm cùng khách sạn. Anh ấy tên là Duy, yêu tôi say đắm nhưng cuối cùng cũng phải ngậm ngùi nói lời chia tay bởi anh ấy muốn kết hôn còn tôi thì không. Ngày chia tay Duy, tôi 30 tuổi và vẫn không hề có ý niệm gì về “ngôi nhà và những đứa trẻ”.

 

Cuộc sống của tôi cứ trôi qua như vậy. Đám bạn thân lần lượt lên xe hoa, làm vợ, làm mẹ. Chúng tôi thi thoảng tâm sự với nhau qua điện thoại và khi nghe bạn bè “kể khổ” về cuộc sống sau khi kết hôn, tôi lại càng “củng cố” quyết tâm không cưới chồng. Bố mẹ thi thoảng cũng giục tôi “tìm một người tử tế nào đó để làm đám cưới” nhưng tôi thờ ơ bỏ ngoài tai những lời khuyên đó và dần dần, các cụ cũng chán, không nhắc chuyện cưới xin nữa.

 

35 tuổi, lần đầu tiên tôi đón sinh nhật một mình, tại nhà, ngoài trời mưa gió. Tối hôm đó, tôi thấy lòng tràn ngập nỗi buồn. Bạn bè thân có gọi điện chúc mừng và cáo lỗi không đến được, khi ấy tôi cũng vừa chia tay một anh chàng kiến trúc sư mới ly dị vợ và vì thế, lần đầu tiên tôi có cảm giác cô đơn, trống trải trong chính ngôi nhà của mình. Đó có lẽ cũng là lần đầu tiên tôi có cảm giác cần một người đàn ông ở bên và thậm chí, muốn được lắng nghe một tiếng trẻ con nô đùa bên cạnh…

 

Tôi quen Adnan sau sinh nhật lần thứ 35 khoảng 2 tháng. Anh là thương gia người Malaysia sang Việt Nam công tác, ở tại khách sạn của tôi. Adnan hơn tôi 7 tuổi, cũng đã có một đời vợ và không có con. Chúng tôi làm quen với nhau khi tôi giúp Adnan tìm một vài nhà hàng truyền thống của Việt Nam tại Hà Nội. Adnan là người cởi mở, vui vẻ và nồng nhiệt. 5 ngày sau khi quen biết, chúng tôi đã có một đêm vui vẻ bên nhau và trong thời gian hơn 1 tháng Adnan ở Việt Nam công tác, chúng tôi hầu như không rời nhau trong bất cứ buổi tối nào.

 

Chia tay tôi và trở về nước sau chuyến công tác, Adnan liên lạc lại ngay sau khi về tới nhà. Anh hẹn sẽ sang thăm tôi vào dịp năm mới, khi được nghỉ lễ dài ngày. Quãng thời gian xa nhau chừng 4 tháng, tôi và Adnan giữ liên lạc bằng email, chat, điện thoại và khi đó, tôi có cảm giác đã lâu lắm rồi tôi mới lại yêu một người đàn ông cuồng nhiệt đến thế.

Ngày gặp lại trong dịp năm mới, tôi và Adnan đã có hai tuần bên nhau hạnh phúc tràn đầy. Adnan nói yêu tôi và và khẳng định sẽ sang Việt Nam làm việc để được ở gần tôi hơn. Anh giữ đúng lời hứa và sang Việt Nam làm việc sau đó ít tháng. Ở tuổi 36, tôi đã có suy nghĩ, tôi muốn được làm vợ, làm mẹ và tôi sẽ gật đầu khi Adnan ngỏ lời cầu hôn.

 

Người đàn ông của tôi không hỏi cưới tôi cho tới khi tôi thông báo với anh rằng mình có thai hơn 1 tháng. Adnan vô cùng hạnh phúc. Đây cũng là lần đầu tiên anh nói với tôi lý do khiến anh và vợ cũ chia tay, đó là bởi cô ấy từ chối sinh cho anh một đứa trẻ.

 

Chúng tôi kết hôn trong một ngày mùa xuân, mưa phùn lất phất rơi. Khi ấy tôi đã 38 tuổi và có bầu được hơn 2 tháng. Chúng tôi tổ chức một đám cưới ấm áp tại Việt Nam, một đám cưới tương tự tại quê nhà Adnan và hơn một tuần sau đám cưới thứ hai, tôi phải đón nhận một tin khủng khiếp - tôi đã bị sẩy thai.

 

Cả tôi và Adnan chết lặng khi nghe bác sỹ thông báo tin này, tuy nhiên Adnan vẫn động viên tôi: “Chúng mình còn nhiều cơ hội, em đừng quá lo lắng”. Lời nói của Adnan không giúp tôi bình tâm hơn khi tôi rùng mình nhớ lại những ngày “hoang dại” của tuổi trẻ. Tôi từng dùng thuốc tránh thai vô tội vạ và phải vào bệnh viện đôi ba lần để “giải quyết”. Tôi lo lắng, hoang mang với suy nghĩ mình đang phải trả giá cho quãng thời gian nông nổi ấy.

 

Tôi mang thai lần hai sau đó ít tháng song cũng chỉ giữ cái thai được hai tháng. Tôi và Adnan cũng không có nhu cầu tìm hiểu lý do khiến tôi không thể giữ thai. Tôi khóc âm thầm mỗi đêm và luôn cảm thấy đau đớn tột cùng khi nhìn gương mặt thất vọng tràn trề của chồng. Mối quan hệ của chúng tôi trở nên căng thẳng tột bậc. Cuối cùng Adnan xin đi công tác ở Trung Quốc như một cách giải tỏa tâm lý.

 

Sau khi Adnan đi, tôi tới bệnh viện phụ sản làm một số xét nghiệm và được nghe bác sỹ thông báo, tôi rất khó có thể mang bầu và sinh nở do hậu quả của việc nạo phá thai nhiều lần. Đau đớn và dằn vặt, tôi suy nghĩ một tuần rồi quyết định viết đơn ly dị, gửi cho Adnan qua email. Ngoài ra tôi cũng gửi kèm cho chồng một bức thư nói rõ lý do khiến tôi muốn ly dị, tôi biết tôi không thể mang lại cho anh niềm hạnh phúc làm cha.

 

Vài ngày sau, tôi nhận được thư của Adnan. Anh viết trong thư rằng anh luôn khát khao được làm cha anh và vì thế, anh thực sự sốc sau khi chứng kiến tôi sẩy thai hai lần liên tiếp. Adnan nói anh muốn đi xa một thời gian để có thể tĩnh tâm lại. Chồng tôi không nói gì cụ thể tới lá đơn xin ly hôn của tôi nhưng khẳng định: “Anh luôn tôn trọng mọi quyết định của em”.

 

Ở tuổi 40, tôi đau đớn nhận ra mình không có gì trong tay: Không chồng, không con, không một tổ ấm đúng nghĩa. Nhìn sang bạn bè, lòng tôi càng trào lên một nỗi ghen tỵ. Nếu như ngày xưa tôi không quá ham chơi, không quá “thoáng” và tự do thì có lẽ giờ cuộc sống của tôi đã không như thế này.

 

Theo Thu Hương

PNVN