Thứ Sáu, 16/11/2012 - 09:13

Người đàn ông dối lừa

Nhìn anh đang ngủ say mà lòng chị rối bời. Biết gọi người đàn ông này là gì nhỉ, người yêu, bồ hay là chồng?

 
Người đàn ông dối lừa

Người yêu thì không phải vì anh chị đã trải qua giai đoạn ấy rồi. Bồ thì lại càng không vì chị chẳng bao giờ chấp nhận mình là kẻ phá hoại hạnh phúc gia đình người khác. Nhưng còn chồng? Liệu có thể gọi người đàn ông ấy là chồng không khi anh chị sống với nhau đã 2 năm mà chưa đăng ký kết hôn?

 

Anh hơn chị 10 tuổi. Anh chị quen nhau trong một lần anh về Việt Nam thăm họ hàng. Quen nhau rồi yêu thương nhau lúc nào chẳng biết. Tình yêu đối với chị là những đêm khuya ngồi chờ anh online tán gẫu, là những buổi sáng mùa đông trùm chăn kín mít nói chuyện điện thoại, là những dòng email tâm sự dài bất tận.

 

Lần nào về Việt Nam, anh cũng tới thăm hỏi bố mẹ chị. Đôi khi, chị cảm thấy mơ hồ: Không biết chuyện tình cảm của mình sẽ tiếp tục như thế nào? Anh luôn là một ẩn số đối với chị.

 

Anh mua tặng chị những món quà đắt tiền, luôn yêu thương săn sóc chị từng chi tiết nhỏ, luôn động viên giúp đỡ chị bất cứ khi nào chị cần, luôn che chở cho chị như 1 người cha che chở cho đứa con gái nhỏ.

 

Nhưng điện thoại của anh, máy tính của anh, chị không bao giờ được đụng vào. Anh luôn có những tin nhắn lúc đêm khuya, những cuộc điện thoại thì thì thầm thầm đáng ngờ. Anh đang có những mối quan hệ bí mật.

 

Anh hiện đang định cư ở Pháp cùng mẹ và anh trai. Mẹ anh ghét chị ra mặt. Bà ra sức ngăn cản cuộc hôn nhân của anh chị. Không biết bao nhiêu lần, bà khiến anh chị cãi nhau kịch liệt tới mức suýt chia tay.

 

Ngày chuẩn bị lên xe hoa, anh chị đã ngồi thống nhất với nhau: do đặc thù công việc nên anh sẽ làm việc tại Việt Nam 6 tháng và về Pháp ở 6 tháng. Tạm thời anh chị chưa mua nhà mà sẽ thuê trong một chung cư cao cấp. Còn chuyện đăng ký kết hôn, do giấy tờ của anh trục trặc nên anh chị sẽ tổ chức đám cưới trước và đăng ký kết hôn sau.

 

Cô sinh viên mới tốt nghiệp đại học ngày ấy đã ngây thơ tin rằng đó là sự thật. Chị đã nói dối bố mẹ rằng anh chị đăng ký kết hôn rồi. Cưới xong, anh đưa chị đi chào hỏi một số họ hàng ít ỏi của anh ở Hải Phòng. 4 ngày sau khi cưới, anh chị trở lại với công việc như bình thường.

 

Lần nào hỏi anh về chuyện đăng ký kết hôn, câu trả lời chị nhận được cũng y như nhau: “Ừ, để khi nào về Pháp, anh sẽ cố gắng lo nốt giấy tờ thủ tục”. Chính câu trả lời đó khiến chị không dám có con, mà cũng chẳng thấy anh giục giã chuyện con cái bao giờ. Chị sợ con mình sinh ra sẽ không có cha…

 

Đáp lại nỗi sợ hãi của chị chỉ là chuỗi im lặng kéo dài. Nhiều lần chị băn khoăn, có lẽ nào mình đã bị lừa? Nhưng tại sao anh lại lừa chị? Đến tận bây giờ, ngoài chuyện đăng ký kết hôn và chuyện anh có những mối quan hệ chị chẳng bao giờ được biết thì anh luôn đối xử với chị như người chồng mẫu mực nhất. Với bố mẹ, họ hàng chị, anh cũng đối xử tốt y như vậy.

 

Lấy anh, nhưng chị vẫn tung tăng như 1 đứa chưa chồng. Chị có thể thoải mái về muộn, chẳng phải lo đồ ăn thức uống, có thể đi du lịch bụi như hồi sinh viên. Bạn bè ai cũng bảo chị sướng. Cuộc sống thoải mái, đủ đầy, chồng lại yêu thương và quan tâm hết mực.

 

Nhưng cuộc đời sao tránh khỏi chữ ngờ. Trong một lần anh về Việt Nam, chị thấy anh có điện thoại liên hồi, chuông báo tin nhắn không dứt. Lúc đó, chồng chị đang tắm để chuẩn bị ra ngoài. Chị sốt ruột cầm điện thoại đọc xem ai nhắn tin: “Anh yêu, anh trễ hẹn lâu quá. Em có việc phải đi rồi”.

 

Chị như chết đứng, trái tim như bị bóp vụn ra hàng nghìn mảnh. Cuộc sống của chị đang đối mặt với chuyện gì đây? Anh là người yêu, là bồ hay là chồng? Đến bây giờ, chị vẫn không thể trả lời được câu hỏi đó.

 

Giờ đây, chị đang sống với nỗi đau khổ không thể chia sẻ với ai. Hàng ngày, chị sống với một người là chồng của mình nhưng không thể hiểu được chồng mình đang nghĩ gì, đang làm gì. Chị quyết định nói lời chia tay. Sẽ chẳng cần ra tòa, bởi hai người làm gì có giấy đăng ký kết hôn.

 

Theo TTVN