Được đà "kể xấu" vợ

Dân trí Chiều qua, sau khi chén chú chén anh, một lũ đàn ông chúng tôi ngồi thi nhau nói xấu vợ. Thảm đến nỗi, có chú em còn độc thân nghe xong liền lắc đầu: “Nghe các anh kể, bố ai còn dám lấy vợ nữa”. Tối về nhà nằm nghĩ lại thấy thực ra mình cũng “dọa người” hơi quá. Lấy vợ thực ra có muôn điều hay.
 >> Những hành động "ngọt ngào hơn cả tỏ tình" của cánh mày râu
 >> Chuyện tình đôi vợ chồng già 77 năm hạnh phúc
 >> Những thói quen của người đàn ông nên lấy làm chồng

Ngày xưa tôi thuộc dạng lười biếng và luộm thuộm nhất nhà. Mẹ tôi thường bảo “giang sơn khó đổi, bản tính khó dời. Sau này đứa con gái nào vớ phải mày thì cứ xác định là sống chung với lũ”. Nhưng mẹ tôi đã nhầm. Mẹ không thay đổi được tôi vì mẹ yêu thương nên nương tay chiều chuộng. Sau năm năm rơi vào tay người phụ nữ khác tôi đã hoàn toàn lột xác theo hướng tích cực hẳn.

Thời độc thân, tôi nghiện thuốc lá, rượu bia uống vô tội vạ. Lấy vợ về, vợ dạy tôi phải biết giữ gìn sức khỏe bằng cách cấm tôi bỏ tiệt thuốc lá. Lí do vợ đưa ra vô cùng hợp lí là “vì con” bởi “người hút không độc bằng người ngửi, bố hút thuốc con bị viêm phổi, điều này y học đã chứng minh”. Lúc đầu tôi còn hút giấu, sau dần thấy lén lút khổ quá nên bỏ luôn. Bỏ thuốc, hạn chế uống rượu, tôi mập mạp hồng hào lên trông thấy.

Như tôi đã nói, ngày xưa tôi là chúa lười biếng. Biết tôi đam mê cá độ nên cô ấy dùng đủ mọi hình thức cá cược để dồn ép tôi làm việc nhà. Hóa ra vợ tôi là cao thủ trong cả đánh bài lẫn đánh cờ. Những phen tôi thua đều phải tự đi rửa bát hoặc lau nhà. Làm nhiều cũng quen, quen rồi thấy việc cũng không có gì khó khăn lắm.

Tôi vốn là thằng không biết đến hai từ “kiên nhẫn” là gì. Vậy mà từ ngày lấy vợ tôi không còn khó chịu với việc chờ vợ trang điểm hay đi shopping nữa. Nếu vợ bảo “anh chờ em một tý” là tôi yên tâm nằm chơi game hay vào quán cà phê ngồi thoải mái.

Từ ngày lấy vợ, đi đâu, mấy giờ về, đi với ai, tất tần tật đều nói với vợ, tôi chợt nhận ra tôi thực sự là người đàn ông lễ phép nhất nhà, chứ không như ngày xưa “đi không ai biết, về chẳng ai hay” khiến mẹ tôi bao phen như đứng ngồi trên lửa vì lo lắng.

Thói đàn ông, đi bên vợ tôi vẫn không quên liếc nhìn những bông hồng xinh đẹp trên phố. Đôi khi tôi còn nhiệt liệt khen người khác trước mặt vợ mình. Nhờ vợ chỉ bảo, tôi đã trở nên tế nhị và đàng hoàng hơn hẳn: ra đường không nhìn ngang liếc dọc, không khen ngợi người phụ nữ khác đẹp hơn vợ mình (dù sự thật là thế).

Lịch sự là thứ cần có ở mỗi người, đặc biệt ở đàn ông có vợ. Hồi còn ăn cơm mẹ nấu, nếu món nào không vừa ý là tôi chê ỏng chê eo ngay. Giờ ăn cơm vợ nấu, nếu không muốn nhịn đói hay ra quán ngồi ăn, tốt nhất không vừa miệng cũng cứ cúi đầu mà nuốt. Vợ dạy tôi phép lịch sự đấy chứ đâu. Kể ra người ta mất công đi chợ, nấu nướng, mình chỉ việc cho vào miệng mà nhai thôi, không cảm ơn thì thôi còn kêu ca nỗi gì. Vợ dạy đúng.

Ngày mới cưới nhau, những lúc có bất đồng quan điểm tôi không ngại cãi nhau tay đôi với vợ. Dần dần tôi nhận ra mỗi lần cãi nhau, vợ thắng thì cả nhà đều vui, tôi thắng thì mọi thứ đều trở nên ngột ngạt, thắng vợ đúng là chẳng hề vẻ vang gì. Vậy nên tôi rút kinh nghiệm: sẵn sàng nhận sai khi vợ giận (dù đôi khi tôi không biết mình sai ở chỗ nào) chắc chắn sẽ êm cửa êm nhà, cũng chẳng đi đâu mà thiệt.

Đàn ông đích thực là phải biết giúp vợ bất cứ lúc nào, bất cứ việc gì có thể. Đi làm cùng cục cả tháng, kiếm được bao nhiêu tiền về dâng cho vợ hết. Quỹ đen, tốt nhất không nên có. Bởi vì có quỹ đen sẽ không tránh khỏi những hệ lụy đau lòng. Chưa nói đến việc bớt xén tiền công quỹ, vợ còn quy cho tội “giấu tiền bao gái”, tình gian mà lý cũng gian, mồm năm miệng mười cũng không phân bua nổi. Thôi thì cứ theo châm ngôn hiện đại mà sống “ta chỉ việc kiếm tiền, còn việc tiêu tiền cứ để vợ ta lo”.

Từ ngày lấy vợ, mẹ tôi không còn nhận ra thằng con trai ít tài lắm tật của bà nữa. Bà không tin đứa con mình dứt ruột sinh ra, chăm bẵm nuôi nấng bao nhiêu năm, cuối cùng lại bị quy phục bởi một người phụ nữ không ruột rà máu mủ. Mấy lão đàn ông trong khu phố thấy tôi tận tụy giúp vợ, chừng mực đi về, rượu thuốc không ham thì độc mồm bảo tôi là thằng sợ vợ. Nói thật, vợ chồng tôn trọng nhau là chính, chứ làm gì có chuyện ai sợ ai. Với lại, nếu có sợ là sợ vợ mình chứ có sợ vợ hàng xóm đâu mà xấu hổ. Sợ vợ mà cơm ngon canh ngọt, nhà cửa ấm êm thì tội gì không sợ.

Vậy nên thỉnh thoảng bù khú với đám đàn ông, gọi là nói xấu vợ tý cho oai vậy thôi. Công bằng mà nói, từ ngày có vợ, công-dung-ngôn-hạnh gì... tôi đều đạt cả. Mấy cô bạn vợ tôi, cả mấy chị hàng xóm suốt ngày thì thụt hỏi vợ tôi bí quyết “cải tạo” chồng. Vợ tôi nói: “đàn ông cũng như trẻ con, chiều chuộng là sẽ hư”, nghĩ cho cùng cũng đúng.

Nói dài dòng vậy để các chú em chưa vợ đừng vì nghe đàn ông kêu ca mà tưởng rằng lấy vợ là đọa đày khổ sở. Đàn ông phải lấy vợ mới nên người, phải lấy vợ để chứng mình rằng giang sơn khó đổi nhưng bản tính hoàn toàn có thể đổi thay. Và để nhận ra sự chịu đựng, thích nghi, ứng biến trước đàn bà của cánh đàn ông chúng ta thật là vi diệu.

L. G