Thứ Năm, 20/10/2011 - 15:39

“Phố vẫy” ban ngày cũng “đỏ đèn”

Chẳng cần đợi đến khi bóng tối bao trùm, khoảng 2-3h chiều đi qua phố Phan Đăng Lưu đã thấy hàng chục cô gái ngồi “tơ hơ”, vẫy khách.

Phố Phan Đăng Lưu (thị trấn Yên Viên, Gia Lâm, Hà Nội) có rất nhiều tên gọi lóng được các ông rỉ tai nhau: phố “Thái Lan”, phố đèn đỏ, tam giác sung sướng (vì phố này hợp với dốc cầu Đuống và QL3 tạo thành một tam giác), và phổ biến nhất là cái tên “phố vẫy”.

 




Các gái mại dâm túm năm tụm ba "buôn dưa lê", mắt không quên "soi " khách dưới đường

 

Cái tên lóng cuối cùng này đúng theo nghĩa đen. Từ nhiều năm nay, con phố nằm dọc theo bờ sông Đuống này có hàng chục quán mát-xa, cà phê đèn mờ; mỗi quán có dăm bảy em “mắt xanh mỏ đỏ”…hễ thấy bóng đàn ông rà rà xe máy, hay hạ cửa kính ô tô là ngay lắp tự đứng bật dậy, vẫy lấy, vẫy để.

 

Gần đây, phố Phan Đăng Lưu được tôn tạo, làm lại vỉa hè, thảm lại nhựa. Đường bụi mù song không vì thế mà hoạt động của phố “vẫy” bớt sôi nổi. Mới 3 giờ chiều, nắng thu còn lung linh đã thấy các gái “bán hoa” ra ngồi đợi khách.

 

Trang phục khá giống nhau: Áo hai dây hững hờ trên bờ vai, quần soóc cực ngắn khoe đùi, đa phần đi dép lê, vài cô long chong trên giày cao gót, móng chân có cô còn vàng khè bởi phèn chua dưới ruộng, cộng thêm một khuôn mặt bự phấn.

 

Tạt đại vào một quán - thực ra chỉ là ngôi nhà cấp 4, chẳng hề có biển hiệu, chúng tôi liền được một nhóm 3 cô tuổi còn khá trẻ, đang ngồi bỗng bật dậy như lò xo, gọi tíu tít: “Vào đây anh ơi?”. “Có món gì hay không đấy?”. “Ôi, quán em toàn đặc sản thôi, vào là không hối hận (?)”.
 
Các cô ngồi chờ khách khi hiên nhà còn hắt nắng

 

Các cô mồm nói, tay vịn vai khách đẩy vào trong. Xe máy để ngoài lập tức có một cậu trai đẩy vào nhà giúp, lúc này mới để ý quán nào cũng có một chiếc cầu sắt bắc thẳng xuống lòng đường, sẵn sàng để khách quen phóng vụt vào trong.

 

Bước vài bước vào phòng, đã thấy mắt tối sầm vì ánh nắng chiều bị bỏ lại ngoài cửa, sộc lên mũi là thứ mùi “đặc trưng”, nhừa nhựa hương son phấn. Vài chiếc ghế nửa nằm, nửa ngồi có che ri- đô đã sẵn sàng. “Đặc sản có đến Z không đấy em?”, đập bốp chiếc khăn lạnh, cô gái tì cả vào vai tôi, thẽ thọt: “Không anh ạ, ở đây chúng em chỉ phục vụ đến “áp” Z thôi, nhưng phê lắm. Nếu thích đến Z thì mình đi ra ngoài…”.

 

Phố vẫy đỏ đèn ngay từ chiều

 

Thế là rõ cả, để đối phó với chính quyền, công an, những quán cà phê, mát-xa trá hình nằm hai bên “phố vẫy” chủ yếu chỉ cho gái hoạt động kích dục cho khách. Trong trường hợp khách yêu cầu “tới Z” thì chủ cho các cô ra ngoài, kèm theo điều khoản “phủi tay”, đại loại khi đó nữ nhân viên phải cam kết mọi hoạt động ở bên ngoài không liên quan gì tới chủ quán.

 

Lấy lý do “không tới Z, không khoái”, chúng tôi thoái lui. Lập tức thái độ các cô khác hẳn, tỏ rõ vẻ bực dọc. Cái khăn lạnh được tính giá 20.000đ, và đương nhiên, phải tự dắt xe máy ra. Ra đến lòng đường, nổ máy xe vẫn còn nghe tiếng một tiếng vọng theo: “Hai thằng cha hãm quẻ, mới mở hàng…”

 

Theo An Huy

 An ninh Thủ đô