Trở về từ cõi chết
Ở cái tuổi 19, 20, chàng trai Nguyễn Toàn Thắng xung phong tình
nguyện sang chiến đấu giúp nước bạn Campuchia. Ông nhớ lại: “Đến chiến trường,
tôi đã tự nhủ mình hãy quyết tiêu diệt quân thù và không hẹn ngày trở về, bởi
lúc đó tàn quân Pônpốt thật dữ tợn. Vào giữa năm 1979, tôi cùng 2 đồng đội đi
trinh sát, không may chạm quả mìn K58, mìn nổ tung, chúng tôi bị chôn vùi. Khi
tỉnh dậy, toàn thân tôi ướt đẫm máu và đôi chân đã vĩnh viễn lìa khỏi cơ thể
tôi, còn 2 đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại với đất”.
Còn sống trở về nhưng thương binh Nguyễn Toàn Thắng chìm
trong nỗi đau thể xác và tuyệt vọng về tinh thần. Người vợ vừa cưới được 2
tháng ở quê nhà không chấp nhận người chồng tàn tật, đã đòi ly dị và tìm bến đỗ
mới.

Thương binh Nguyễn Toàn Thắng bên mộ đồng đội
Trong gia đoạn buồn đau của cuộc đời, ông vẫn tự nhủ mình phải
gắng sống tốt, để không uổng công những người đồng đội đã không thể trở về như
mình, để người đời thấy rằng thương binh tàn nhưng không phế.
Và cuộc đời thương binh Nguyễn Toàn Thắng bước sang trang
mới với “bài thơ cuộc đời” ông dành tặng người phụ nữ hết lòng chăm sóc ông
trên giường bệnh.
“Năm 1980, khi tôi chuyển từ Quân y viện 15 Plâyku (Gia Lai)
về dưỡng thương tại trại thương binh Nghĩa Bình (nay là tỉnh Bình Định và Quảng
Ngãi), tâm trí tôi chỉ là sự sáo rỗng, không niềm tin, không hy vọng với thể
trạng tàn tật. Trong thời gian điều trị, tôi được cô y tá dịu dàng, đằm thắm nhiệt
tình chăm sóc. Cô ấy luôn ở bên cạnh động viên, chăm sóc tôi”, ông Thắng nhớ
lại.
Trong giây phút bối rối, thương binh Nguyễn Toàn Thắng ngâm
bài thơ “Tình đồng đội” do chính anh viết tặng cô y tá. Nhờ bài thơ ấy mà họ
đến với nhau. Ba năm sau, anh thương binh Nguyễn Toàn Thắng và cô y tá
Trần Thị Hạt tổ chức đám cưới nhỏ tại trại dưỡng thương, dưới sự chúc phúc của
nhiều đồng đội.
Đôi bàn tay nghị lực
Thương binh Nguyễn Toàn Thắng giờ đây là niềm tự hào của miền đất Quảng Ngãi cằn cỗi, thể hiện ý chí nghị lực phi
thường từ màu áo lính. Được Chủ tịch nước tặng bằng khen "tàn tật mà
không phế"; Trung ương Hội Cựu chiến binh Việt Nam công nhận là nông dân làm kinh
tế giỏi; UBND tỉnh Quảng Ngãi tặng danh hiệu “chiến sĩ thi đua” năm
2000. Không những thế, ông Thắng còn cảm hóa được nhiều thanh niên từng
lầm lỡ trở thành những con người có ích cho xã hội. Tất
cả những điều đó được kết tinh từ “đôi bàn tay thần kỳ” của ông.
Ông tâm sự: “Từ khi bị thương tật, tôi mãi chìm ngập trong
cơn đau vật vã. Lúc trời trở lạnh, vợ tôi không thể ngủ được vì phải xoa bóp
vết thương tê tái. Đến khi trở về sinh sống ở Quảng Ngãi, gia đình phải
trú ngụ tạm bợ dưới túp lều tre vách lá. Những khi mưa, chúng tôi ngồi co
ro trên chõng tre kêu cót két, nền nhà nước ngập tràn lan và dột
nát. Khổ là vậy, nhưng vợ tôi không một lời than vãn, mà còn động viên tôi
vượt qua hoàn cảnh khó khăn”.
Không thể để vợ khổ mãi, ông quyết vươn lên, chiến thắng đôi chân tàn tật. Hàng ngày, khi vợ đi làm ở Bệnh viện
Sơn Tịnh, ông vận dụng đôi tay tài hoa, dệt nên những bộ bàn
ghế, chao đèn, ống đựng bút,... từ mây tre. Trời không phụ công người, ông tiến dần đến mở cơ sở dạy mây tre đan và xuất khẩu sản phẩm mây đan. Đến khi
thị trường bị khủng hoảng kinh tế, ông tạm ngưng kinh doanh, lại xin chuyển sang xin đất trồng mì, mía, cây ăn quả và lúa.
Ý
định làm nông của ông được chính quyền ủng hộ, nhưng kèm theo đó biết bao sự
“hồ nghi” khi ông không thể đứng và đi lại do mất đôi chân. Bằng nghị lực
phi thường, ông dùng đôi bàn tay để thay đôi chân. Ông nói vui: "Nhiều
anh em trêu tôi với câu "đàn ông đái không qua ngọn cỏ thì làm sao cần cuốc
mà làm nông"! Ông cười nói thêm: “Bà vợ thấy tôi
cuốc đất, làm hẳn hoi, bả “ớn” tôi luôn. Những ngày đầu, có nhiều người ra
phụ tôi, nhưng tôi không cho. Khi tôi mần ăn ngon lành, ai cũng nể phục. Có
nhiều cụ nói là thằng Thắng lì, Thắng liều”.
Không chỉ làm ăn kinh tế giỏi, thương binh Nguyễn Toàn Thắng còn nuôi dưỡng, dạy bảo hai con trai trưởng thành và có
công ăn việc làm ổn định. Thế hệ thanh niên, học sinh Quảng Ngãi coi tấm
gương thương binh Nguyễn Toàn Thắng như bài học đạo lý làm người, tinh
thần vượt khó và ý chí xây dựng cuộc sống từ chính sức lực của mình.
Hồng Long