Chúng tôi đến nhà bà Đào Thị Minh ở số nhà 507, đường Hùng Vương - TP Hải Phòng
khi bà vừa đi sinh hoạt định kì ở tổ hưu trí công an Hải Phòng về. Tuy đã
ngoài 70 tuổi nhưng bà Minh còn rất nhanh nhẹn và minh mẫn.
Bà Đào Thị Minh quê gốc ở xã Vĩnh Hòa - Ninh Giang (Hải Dương). Từ năm 6
tuổi, bà xuống thôn Cam Lộ, xã Hùng Vương, huyện Hải An (giờ là phường Hùng
Vương - Hồng Bàng - TP Hải Phòng) sống cùng anh trai. Tại đây bà tham gia vào
phong trào dân quân cùng các phong trào kháng chiến của địa phương.
Bà Đào Thị Minh (thứ 4 từ phải sang) cùng gia đình liệt sĩ Dương Thành Hiến.
Năm 1966, bà Minh lập gia đình nhưng hạnh phúc ngắn chẳng tày gang, hơn
một tuần sau khi kết hôn, chồng đi chiến trường. Đó cũng là giai đoạn miền Bắc
bị giặc Mỹ leo thang đánh phá, phong trào kháng chiến của nhân dân quyết liệt
và dâng cao. Tháng 3/1969, bà Minh lên Hà Nội nhận công tác, làm ở khối cán bộ
văn phòng tại Bộ Nội vụ. Năm 1982, bà Minh chuyển về công tác tại Phòng Chính
trị, Công an thành phố Hải Phòng và về nghỉ hưu tại Cam Lộ.
Những câu chuyện trong kí ức thủơ nào lần lượt trở về qua lời kể nghẹn
ngào cảm xúc của bà. Đêm 16/4/1972, Hải Phòng bị Mỹ ném bom ác liệt, ngay
ngày hôm sau bà lập tức lên đường từ Hà Nội trở về nhà để thăm gia đình.
Trong lúc đi bắt cáy, bà và hai người anh cùng tổ dân quân đã phát
hiện ra thi thể của một chiến sĩ Hải quân. Bà Minh kể: “Hôm ấy là ngày 19/4,
tôi cùng với anh Bờ và anh Vũ đi bắt cáy ở vùng đầm gần nhà nhưng chỉ mình tôi
xuống trước để bắt cáy, còn hai anh ngồi chơi trên bờ chờ nước cạn để hôi đăng.
Khoảng 10h trưa, khi vồ cáy tôi ngẩng lên nhìn, giật mình khi thấy một người
nằm sấp, bị bùn lầy, phù sa phủ hết quần áo. Tôi gọi hai anh xuống, ba anh em
đưa người ấy lên bờ, tắm rửa cho anh ấy mới phát hiện ra đó là một chiến sĩ Hải
quân nhờ chiếc áo yếm anh mặc trên mình”.
Lễ bàn giao hài cốt liệt sĩ Dương Thành Hiến.
Sau khi khâm liệm xong, thi hài của liệt sĩ ấy được bà và mọi người đưa ra bãi đất trống để chôn cất. Dù
đã cố gắng làm mọi cách để tìm hiểu thông tin về người đã hi sinh nhưng bà Minh và những người có mặt lúc đó cũng chỉ biết được đó là chiến sĩ của đoàn
tàu không số, ngoài ra không có một thông tin gì thêm. Do vậy trên bia mộ của người
đã khuất có ghi dòng chữ “Anh bộ đội quê Củ Chi”.
Từ đó, trong suốt 40 năm qua, người phụ nữ ấy vẫn ngày ngày lặng lẽ chăm
sóc khói nhang cho phần mộ của anh bộ đội vô danh, giống như chăm sóc cho người
thân của mình, “để cho người đã khuất không cảm thấy lạnh lẽo
cô đơn khi nằm một mình nơi đất khách quê người”. Không chỉ mình người liệt sĩ
ấy, bà Minh cũng thường xuyên hương khói cho những người đã khuất tại nghĩa
trang. Theo lời kể của bà thì hiện nay, ở chỗ bà vẫn còn hài cốt một liệt sĩ là bộ đội tên lửa vẫn chưa tìm được thân thế, gia đình.
Một thời gian bà Minh lên sống cùng con ở Hà Nội, chính quyền thành phố
Hải Phòng có dự án giải phóng mặt bằng, toàn bộ phần đất của nghĩa trang được
bàn giao cho một công ty vào tháng 2/2004. Vậy nên tất cả các phần mộ được đưa
đi an táng về chỗ khác. Khi trở về, không thấy mộ của liệt sĩ còn ở đó, bà Minh lại lặn lội đi tìm lại phần mộ của người liệt sĩ mà bà đã gìn giữ và chăm
sóc suốt mấy chục năm qua cùng với phần mộ của những người thân trong gia đình,
và tiếp tục hương khói, chăm sóc.
Không chỉ chăm sóc hương khói, mà trong suốt mấy chục năm qua bà Minh cũng không
ngừng tìm kiếm thông tin về người thân và gia đình của người đã khuất để báo
tin cho họ biết. “Tôi thương em ấy lắm, chừng bấy nhiêu năm em nằm một mình
lạnh lẽo giữa nơi đất khách quê người, nên tôi đã cố gắng tìm mọi cách để báo
tin cho gia đình biết”. Bao nhiêu năm tìm kiếm không có một chút thông tin, một
chút manh mối nào, mọi con đường tìm kiếm đều nằm trong im lặng, tưởng chừng
như anh sẽ cùng với bao người liệt sĩ vô danh khác, cùng nằm lại nơi vùng đất xa
xôi. Dù vậy, nhưng trong thâm tâm người phụ nữ ấy luôn niềm tin rằng sẽ có một
ngày tìm được người thân, gia đình và đưa anh trở về với quê hương.
Những người thân đến trước mộ của liệt sĩ Dương Thành Hiến sau 40 năm.
Và công sức lặn lội bấy nhiêu năm ấy của bà cuối cùng cũng đã được đền
đáp, khi năm 2012, trong một lần bà ngồi nói chuyện tâm sự với anh Vũ Xuân
Hiếu, Chủ tịch phường Hùng Vương. Bà đã nhận được sự giúp đỡ nhiệt tình của
người cán bộ trẻ ấy. Bà Minh tâm sự: “Không hiểu sao khi nói chuyện với cháu
Hiếu xong, tôi cảm thấy trong người thanh thản đến lạ kì”.
Và quả nhiên, không lâu sau, thông tin về người liệt sĩ mà bà chôn cất
được xác định. Qua kết quả giám định ADN đã xác minh đó là liệt sĩ Dương
Thành Hiến (SN 1950), quê gốc ở thị xã Hòn Gai - Quảng Ninh. Anh là một trong
tám liệt sĩ bị mất tích của tàu T603, Đoàn tàu không số, trong một lần đoàn tàu
bị bom Mỹ ném trúng khi đang bốc hàng. Bấy lâu nay gia đình anh cũng đã tốn
không biết bao công sức để đi tìm. Và giờ đây, anh đã được đưa trở về với quê
hương, với gia đình mình.
“Lúc nào tôi cũng nghĩ, nếu báo được tin với người thân của anh thì chắc
hẳn gia đình anh sẽ vui lắm. Tôi cũng đã mong chờ tìm được người em của mình
nên tôi hiểu họ mong mỏi như thế nào”, bà Minh xúc động nhớ về người em trai đã hi sinh trong chiến trường Nam Bộ suốt mấy chục năm nay vẫn chưa tìm được hài cốt. Nhưng bà Minh tin rằng, ở một nơi
nào đó trên mảnh đất hình chữ S này, em trai bà cũng đang được những "người dưng" ngày ngày khói nhanh chăm sóc, như bà đã chăm sóc cho phần mộ của liệt sĩ Dương Thành Hiến suốt 40 năm qua.
Thế Cường - Anh Đào