Thứ Tư, 10/10/2012 - 15:32

TP HCM:

Cao thủ tán gái

Gã vừa bị Cơ quan Công an quận 10, TP HCM bắt giữ để điều tra về hành vi “Cướp tài sản”. Chiêu thức của gã khá đơn giản mà lại cực kỳ hiệu quả. Gã lập một nick chat trên mạng, với cái tên rất đại gia là… binhBMW.

BMW là nhãn hiệu xe hơi xịn, điều này không cần phải giải thích thêm. Từ chiếc BMW ảo này, gã đã khiến nhiều cô gái tự động sa vào cái bẫy mà gã chẳng cần nhọc công cũng có thể giăng ra.

1.Gã sinh năm 1982, nghề nghiệp lông bông. Bù lại, gã có khuôn mặt của kẻ lắm tiền. Thật ra thì không phải ai lắm tiền cũng có được khuôn mặt như gã.

Một ngày đẹp trời cách đây vài tuần, gã lên mạng lập một nick chat binhBMW. Trong cái thế giới ảo này, nick chat cũng là một đẳng cấp.

Khả năng tán gái của gã thuộc dạng đủ mở trường để dạy, mở lớp để huấn luyện. Với mỗi lần hiện hình trên mạng Internet, gã lại có một thân phận khác nhau. Nhưng, thân phận nào đi chăng nữa, thì gã cũng không quên kèm theo chiếc BMW ảo của mình.

Hôm khuya, gã túm được một nick chat của Thủy (tên đã được thay đổi – KH). Thủy đang là nhân viên của một công ty trên địa bàn quận 1, TP HCM.

“Đời mà em, nghĩa lý gì đâu những thứ vật dụng ngoài thân  này. Xe hơi BMW ư, villa ư, biệt thự ư, nhà sân vườn ư… với anh chỉ là những thứ phù du thôi”, gã bảo với Thủy.

“Đời mà em, vật ngoài thân cả thôi, trở về với cát bụi chỉ còn sót lại thế gian một nhúm tro tàn”, gã nói với Thủy vậy.

“Đời mà em, năm nay anh ba mươi tuổi rồi. Tiền bạc không thành vấn đề, nhưng đêm nằm lại tủi thân mình”, gã tỉ tê với Thủy.

“Đời mà em, những cô gái đến với anh. Toàn bởi tiền anh trong ngân hàng, xe anh đậu ngoài bãi”, gã thỏ thẻ với Thủy.

“Đời mà em, ba má anh già rồi. Cứ hối anh lấy vợ hoài. Mà trải qua vài cuộc tình dang dở, anh không còn tin vào phụ nữ nữa, em ạ”, gã tâm sự với Thủy.

“Đời mà em…”, đến lần thứ sáu gã tung tuyệt chiêu “Đời mà em”… thì Thủy đã đồng ý vào… khách sạn với gã.

Vừa lấy phòng khách sạn xong, gã lại “Đời mà em”… Thủy nghe xong choáng váng mặt mày, gật đầu đồng ý ngồi trong phòng đợi gã ra phố mua đồ ăn dự trữ trước khi bắt đầu chơi trò loan phượng.

Đương nhiên, Thủy không thể biết được rằng, ấn Thủy vào phòng khách sạn, cho Thủy thêm câu “Đời mà em”, gã lẳng lặng xuống bãi giữ xe, lấy chiếc xe tay ga của Thủy đi gửi chỗ khác rồi mới lững thững quay lại.

Vào phòng với ít đồ ăn trên tay, gã tiếp tục “Đời mà em”… cho đến lúc Thủy nằm gọn lỏn trong vòng tay gã.

Sau màn âu âu yếm yếm, ân ân ái ái, Thủy nằm cố lắng tai với hy vọng gã sẽ lại “Đời mà em”… thì bất thần, gã lăm lăm dao trên tay, ấn Thủy vật xuống giường.

Miệng Thủy bị dán băng keo, tay Thủy bị trói chặt. Lúc này, không còn “Đời mà em” nữa, chỉ còn lại dư vị chát đắng. Gã làm mọi thứ rất từ tốn, vui vẻ… Gã lấy sạch những gì của Thủy, từ điện thoại Iphone, cho đến máy tính bảng, rồi máy chụp hình cho đến tiền Thủy mang theo.

Lấy hết mọi thứ, gã cũng không khuyến mãi cho Thủy câu nói quen thuộc “Đời mà em”. Thay vào đó, gã khóa trái cửa phòng, bỏ đi.

Thủy được nhân viên tiếp tân giải cứu, sau khi gã đã có đủ thời gian để tẩu thoát.

Không còn cách nào khác, Thủy đến Cơ quan Công an trình báo. Theo Thủy thì ngoài những tài sản bị cướp tại phòng khách sạn, trong cốp xe của Thủy còn có 23 triệu đồng tiền mặt.

Tiến hành điều tra, lực lượng công an đã bắt giữ được gã “Đời mà em”, khi gã đang hát bài “Đời mà em” cùng một cô gái khác trong một quán cà phê.

Tại Cơ quan Công an, gã “Đời mà em” hiện nguyên hình là một con nghiện ma túy đá dặt dẹo.

Gã không có xe hơi BMW, không có villa, không có tiền… Gã không có gì cả, ngoại trừ những cơn đói thuốc đến sùi bọt mép.

Tất cả số tiền gã cướp được từ Thủy, gã đốt sạch vào làn khói ma túy. Trong cơn phê thuốc, gã có hát bài “Đời mà em” hay không thì không ai biết chắc. Duy có điều, ngoài “Đời mà em” với Thủy, gã còn “Đời mà em” với nhiều nạn nhân khác.

Gã tên thật là Phạm Thanh Bình, sinh năm 1982.

2.Năm 2002, gã dạt nhà từ miền Bắc vào Sài Gòn. Gã điển trai, da trắng bóc, khả năng hoạt ngôn thuộc dạng thiên hạ vô song. Con chim đậu trên cành, nghe gã nói còn rơi xuống đất. Con cá bơi dưới nước, nghe gã kể chuyện đời mình, thương cảm nhảy lên bờ.

Gã vào Sài Gòn, quyết chí lập thân bằng cách… xin tiền gia đình hùn với bạn bè mở một cửa tiệm điện thoại di động. Bất chấp khả năng ăn nói như trời như thần của gã, cửa tiệm vẫn vắng hoe. Lỗ, sập tiệm.

Chán đời, gã mò về quê. Ở quê, gã đã vang danh vì nói như hát hay, làm như ngọng nghịu. Gã lại lần mò vào Sài Gòn với quyết định đổi đời. Lần này, gã không cần tiền từ gia đình. Chí trai phơi phới, tay trắng ra đi, chém thề rằng: “Trở thành đại gia, trong túi bạc tỷ, mới tính quay về”.

Lấy đêm làm ngày, tránh nắng đổi màu da, nhái giọng tiếng Việt lơ lớ… gã nhất quyết gã phải trở thành Việt kiều.

Nghĩ là làm, gã lên mạng Internet, thành lập một nick chat rất ấn tượng: Vietkieubuon (Việt kiều buồn).

“Để anh nói cho em nghe, Cali mùa này buồn bã lắm. Anh vừa uống cà phê ở Phước Lộc Thọ về, tự dưng ngồi lại thèm cà phê Sài Gòn. Sài Gòn có gì lạ không em”, gã nói với Hồng, cô gái vừa quen qua mạng.

“Để anh nói cho em nghe, anh vừa rời khỏi công ty. Cuối năm, việc nhiều quá. Anh cứ stress hoài. Nhớ giọng nói của em ngập lòng”, gã bắt đầu tán tỉnh Hồng.

“Để anh nói cho em nghe, chuyến này về Việt Nam, anh sẽ không gặp bạn bè nữa. Anh sẽ từ chối những cuộc vui. Ông chủ không cho anh nghỉ nhiều, nên có 2 tuần tại Sài Gòn, anh sẽ dành hết cho em”, gã hứa hẹn với Hồng.

“Để anh nói cho em nghe, 14 giờ chiều mai, em ở nhà chờ anh, nhé. Em cũng đừng ra sân bay đón anh làm gì cho mất công. Anh đến phi trường, sẽ lấy khách sạn rồi nhắn em qua chơi, nha”, cuộc hẹn được ấn định.
 
Cao thủ tán gái

Hồng, 18 tuổi, con gái đương xoan gặp được anh Việt kiều thích “Để anh nói cho em nghe”, nhanh chóng tính chuyện trao thân gửi phận. Sau lúc được Hồng trao thân, gã rủ Hồng đi uống cà phê bàn chuyện gửi phận.

Tại quán cà phê, Hồng đặt cái điện thoại Iphone trên bàn e thẹn nghe gã kể chuyện ở xứ Mỹ. Chuyện đang hay, bất thần gã đập trán: “Ôi, anh quên mất. Anh phải gọi điện thoại về Mỹ thông báo là anh đến Sài Gòn rồi, kẻo má anh lo. Em cho anh mượn điện thoại, nhá máy cho má anh gọi về, nha. Lát nữa, anh phải đi mua điện thoại mới được, cái tính anh hay quên quá”.

Chuyện kia với gã, Hồng còn không tiếc, xá gì điện thoại là vật mất đi có thể mua lại. Gã mỉm cười với Hồng trước khi rời khỏi bàn để ra ngoài quán gọi điện thoại.

Hồng ngời chờ đợi, chờ hoài, chờ hoài mà không thấy gã quay lại. Chờ đến lúc, anh phục vụ yêu cầu tính tiền để đóng cửa quán, thì Hồng biết Hồng đã bị lừa.

Việt kiều “Để anh nói cho em nghe” đã biến mất ngay khi dấu vui vầy còn đủ để Hồng lâng lâng sung sướng. Việt kiều lặn không sủi tăm cùng cái điện thoại Iphone Hồng vừa sắm hôm qua.

3.Hồng về nhà, kể cho cô bạn thân nghe. Cô bạn thân gật gù: “A, cao thủ tán gái. Để đó, tao có cách bắt nó hiện nguyên hình”.

Khuya, Hồng và cô bạn gái lọ mọ trên mạng Internet chờ Vietkieubuon xuất hiện. Tảng sáng, nick của Vietkieubuon hiện đèn vàng rực.

“Hello, anh. Việt kiều thiệt không?”, bạn của Hồng bắt chuyện.

“Để anh nói cho em nghe. Trên đời, có thể có nhân cách giả, có thể có nhan sắc giả, có thể có tiền giả, có thể có kim cương giả… Nhưng anh là Việt kiều thiệt”, gã trả lời.

“Anh là Việt kiều nước nào?”, bạn của Hồng tiếp tục.

“Để anh nói cho em nghe. Nước Mỹ có Little Sài Gòn. Little Sài Gòn nằm ở Cali. Tại Cali, đang có anh sinh sống”, gã vui vẻ.

Vậy là quen. Hằng đêm, gã mặc sức gọi gió hô mưa, đóng tròn vai “đứa con cả của thần gió” với cô bạn gái của Hồng.

Cứ vậy, cho đến ngày gã hẹn “Để anh nói cho em nghe, 14 giờ chiều mai, em ở nhà đừng có hẹn với ai, nhé. Em cũng đừng ra phi trường đón anh...”, thì Hồng biết gã đã sập bẫy.

Bạn Hồng từ chối đến khách sạn với gã, “Mình uống cà phê trước, nha anh”. “OK, em. Để anh nói cho em nghe, anh không cần cái chuyện bản năng đó”, gã nhập vai trượng phu.

Trong quán cà phê, khi chỗ ngồi chưa ấm hơi, gã bị Hồng cùng những người bạn khác của Hồng nhào vào bắt giữ giao nộp cho Cơ quan Công an. Tại Cơ quan Công an, gã không thể bảo “Để anh nói cho em nghe”, mà thay vào đó là “Dạ, em tên thật là Lại Văn Dũng, sinh năm 1984. Trước có học lớp trung cấp dược, nay  thất nghiệp. Quê gốc ở Thái Bình. Tạm trú ở TP HCM, chưa một lần được xuất ngoại”.

Tiến hành điều tra, Cơ quan Công an còn phát hiện, Việt kiều “Để anh nói cho em nghe” còn lừa đảo chiếm đoạt tài sản của rất nhiều cô gái khác.

Cá biệt, có cô nhà ở tận Tiền Giang, còn ngồi xe lên tận Sài Gòn. Mò vào khách sạn với gã để hiến dâng. Sau hiến dâng, còn cho gã mượn vài trăm USD rồi mới yên lòng về lại quê nhà.

Trên đường về nhà, cứ nghĩ lại câu cửa miệng của gã “Để anh nói cho em nghe”, mà mỉm cười ấm áp, lòng phơi phới tin yêu…

Theo Kinh Hữu
Cảnh sát toàn cầu