Thứ Ba, 05/02/2013 - 03:15

Niềm vui sau bục giảng của giáo viên cắm bản

(Dân trí) - “Niềm vui lớn nhất của giáo viên bản lẻ là được thấy các em biết đọc, biết viết, biết nói tiếng phổ thông...”, thầy Bùi Văn Hảo - hiệu phó Trường tiểu học Hữu Khuông, xã biên giới Hữu Khuông (huyện Tương Dương, Nghệ An) chia sẻ.
 >> Mang tình yêu con chữ đến với học trò vùng cao
 >> Cô giáo vùng xuôi hơn 25 năm gieo chữ nơi miền sơn cước
 >> Gian nan con chữ ở bản nghèo Cha Khót

Nếu niềm vui của giáo viên (GV) sau bục giảng là được quây quần bên gia đình, với bữa cơm ngon, canh ngọt thì những thầy cô giáo dạy ở các bản lẻ của huyện Tương Dương (Nghệ An) lại lấy niềm vui sau giờ lên lớp là được nhìn thấy các em học sinh (HS) biết đọc, biết viết chữ nhiều hơn, được nhận niềm tin yêu và tình cảm từ phụ huynh và HS đồng bào dân tộc thiểu số nơi họ công tác.
Nhà ở của giáo viên và học sinh xã Hữu Khuông (huyện Tương Dương, Nghệ An).
Nhà ở của giáo viên và học sinh xã Hữu Khuông (huyện Tương Dương, Nghệ An).

Bì bõm vượt bao cơn khe, suối, cheo leo sườn núi đá, chúng tôi đến với khối lớp học tại bản Pủng Bón, xã Hữu Khuông, huyện biên giới Tương Dương, Nghệ An. Trước mặt là núi rừng hiểm trở, xung quanh là những hòn đá trơ trọi, buổi chiều nơi đây với những cơn gió lạnh miền non cao làm chúng tôi ớn lạnh.

Nhà bếp của các em học sinh Hữu Khuông.
Nhà bếp của các em học sinh Hữu Khuông.

Thấy khách lạ, các cô giáo vội xếp gọn củi khô và túi măng rừng mà các cô vừa tranh thủ hái lúc tan học về để làm bữa tối. Trong căn lều tranh trống trải, nơi 4 GV giảng dạy và sinh hoạt có 2 cái sạp tre tạm bợ được dùng làm giường, làm ghế, còn chiếc bàn gỗ ọp ẹp cũng được chở từ điểm trường chính vào để các GV dùng soạn bài hay “phục vụ” những buổi phụ đạo cho HS.

Khối lớp Pủng Bón là một trong 6 điểm lớp của Trường tiểu học Hữu Khuông, lớp cách xa điểm trường chính hơn 4 giờ đi bộ, đường khe, núi hiểm trở. Dù đã quen với cuộc sống phố sá nhộn nhịp, đèn điện lung linh nhưng khi vào đây công tác, các GV tìm niềm vui với những giỏ măng, cọng rau rừng và sự yêu mến của phụ huynh, HS.

Tiếp chuyện với chúng tôi cô giáo Nguyễn Thị Hiền - khối lớp bản Con Phen - Trường Tiểu học Hữu Khuông tâm sự: “Là một GV dạy ở xã vùng khó khăn nhất của huyện Tương Dương, buồn lắm nhưng chúng tôi luôn tự động viên nhau để dạy và hoàn thành nhiệm vụ, chúng tôi rất thương và yêu quý các em nơi đây. Mặc dù nhà công vụ GV không có, chỉ ở tạm bợ như nhà báo thấy đó nhưng vì tương lai chúng tôi lại động viên nhau bám trụ thôi. Tôi là GV dạy nhạc nên không chỉ cắm ở Pủng Bón mà hàng ngày tôi còn phải đi các bản khác nữa, nhiều khối lớp phải đi 3-4 tiếng đồng hồ mới đến nhưng các em vui, phụ huynh vui tôi cũng quên đi cái khó khăn để cùng vui”.

Trường Tiểu học xã Hữu Khuông cách trung tâm huyện 5 giờ đồng hồ đường thủy, có 7 điểm lớp, với gần 300 HS và 37 cán bộ, GV. Các em HS nơi đây 100% là đồng bào dân tộc thiểu số. Ở đây không quán sá, chợ búa, không điện thắp sáng, không điện thoại… nên cuộc sống của các GV cắm bản phần lớn phải “tự cung, tự cấp”. Sau mỗi buổi học lên lớp, họ lại cùng nhau lên rừng hái măng, hái rau làm thức ăn. Còn các nhu yếu phẩm khác thì được mang từ thị trấn vượt lòng hồ thủy điện Bản Vẽ đi vào.

Học sinh đến trường.
Học sinh đến trường.

Dù cuộc sống GV cắm bản khó khăn như vậy nhưng họ vẫn vui, vẫn đầy nhiệt huyết mang con chữ đến với các em HS người đồng bào nơi đây. Sau mỗi bữa ăn tối, GV lại tiếp tục kèm cặp phụ đạo cho các em, thấy các em say sưa học bài là niềm vui của họ. Vào những dịp lễ Tết, họ nhận được những món quà đặc biệt. Không phải hoa, không phải những món đồ đắt tiền mà là những thứ dân dã như chuối, rổ măng rừng, cân nếp hương hay bế củi khô... Chỉ thế thôi cũng làm các cô thấy ấm lòng, bởi nó là cả tấm lòng chân thành của các em.

Thầy Bùi Văn Hảo - Hiệu phó trường Tiểu học Hữu Khuông chia sẻ: “Là điểm trường vùng sâu, xa của huyện, niềm vui lớn nhất của GV bản lẻ Trường tiểu học Hữu Khuông chúng tôi chủ yếu là được thấy các em biết đọc, biết viết, biết nói tiếng phổ thông. Ngoài giờ lên lớp, GV nơi đây tranh thủ cùng các em HS làm vườn trồng rau, tổ chức cho các em vui chơi các trò dân gian, văn hóa văn nghệ, ngoài ra còn giao lưu với bà con dân bản. Ở đây bà con rất yêu quý xem như người thân nên cũng thấy vơi đi nỗi buồn xa nhà”.

“Mặc dù trong nhiều năm qua, huyện Tương Dương đã tạo mọi điều kiện để GV cắm bản lẻ phần nào yên tâm công tác, nhưng là một trong những huyện nghèo của tỉnh Nghệ An, nên tất cả các điểm ở bản lẻ phần lớn về cơ sở vật chất lớp học còn gặp rất nhiều khó khăn. Hiện nay cả huyện có gần 400 lớp học, với gần 15 nghìn HS, trong đó có trên 100 phòng học tạm và mượn, có gần 1.700 bộ bàn ghế xuống cấp. Toàn ngành giáo dục có 1.551 cán bộ, GV, thì có đến gần 50% trong tổng số trên 1.000 GV bậc Mầm non và Tiểu học phải giảng dạy ở các điểm bản lẻ, họ phải tự xem lớp học là nhà, học trò là gia đình, miệt mài với những trang giáo án viết tay. Niềm vui lớn nhất đối với họ là các em HS được đến lớp học chữ” - thầy Nguyễn Văn Hạnh - Trưởng phòng GD-ĐT huyện Tương Dương cho biết.

Thầy Hạnh cũng cho biết thêm: “Trong những năm gần đây, Nhà nước có nhiều chương trình, dự án đầu tư xây dựng nhà công vụ cho GV, trong có có mấy điểm lẻ thuận lợi. Tuy nhiên các điểm vùng xa, biên giới chưa được hưởng nhà công vụ kiên cố nhưng bù lại họ nhận được sự quan tâm của chính quyền địa phương, Cấp ủy ban quản lý các bản, các em HS. Các GV đã nhận được món quà tình cảm từ đồng bào, chi bộ các bản, động viên chia sẻ”.

Khó khăn là vậy nhưng những GV cắm bản lẻ ở các điểm trường huyện Tương Dương nơi miền sơn cước hẻo lánh luôn mang trong mình khát vọng ươm nên những mầm xanh để góp phần vào mang con chữ Bác Hồ về với bản nghèo nơi họ công tác. Những đóng góp đó của họ được đền đáp bằng những nụ cười và hạnh phúc của thế hệ học trò nơi đây.

May Huyền - Lany Nguyễn