Ở đâu có phụ nữ đẹp, ở đó có sự đố kị, những lời châm chích...
Tôi bị đầy ra ấy chứ. Thậm chí còn bị nói thẳng vào mặt. Ôi, mà nói thế là tự nhận là mình... đẹp rồi!
Lúc đó sẽ là con thỏ hay con gấu?
Nếu là thỏ thì nhát, đâu có làm được diễn viên, mà gớm như gấu thì không phải cái tạng của mình. Bây giờ, ai làm gì không tốt cho mình, cũng tự buồn, rồi về đến nhà ấm ức khóc thấy sao mình khờ quá đi, sao không nói lại. Mà biết nói lại cái gì. Thôi để thời gian tự trả lời. Những người đó sau này họ hiểu ra lại thương, mình thấy thế là hài lòng rồi.
Trên tất cả mọi lĩnh vực nghành nghề lúc nào cũng có sự cạnh tranh, không cạnh tranh thì không bao giờ phát triển được. Cạnh tranh là một chuyện, còn cạnh tranh lành mạnh hay không là một chuyện khác.
Ngay bản thân tôi thấy người ta có cái gì hơn mình, cũng muốn như người ta. Tôi chọn cách muốn đạt như người đó hãy đặt ra mục tiêu để mà hướng tới, chứ không phải tìm cách để tiêu diệt, giành lấy cái đó bằng bất cứ giá nào.
Khen hay chê, đâu là động lực thúc đẩy làm việc nhiều hơn?
Cả 2. Tính tôi không thích đôi co cãi cọ, hoặc làm điều gì hại người ta cho hả mình. Tôi là người lấy thực tế công việc chứng minh việc mình làm.
Các nghệ sĩ luôn lãng đãng và mộng mơ. Nhưng đời không phải lúc nào cũng hồng, đôi khi nó còn xám xịt và đen ngòm...?
Tôi luôn nhìn nhận mọi việc tốt đẹp trước. Nhìn đời toàn màu đen thấy bế tắc. Tôi nghĩ mọi người không nên bi quan trước bất cứ việc gì. Nghĩ ra những công việc, làm tốt việc đó đi, tự nhiên việc khác sẽ đến. Chứ cứ rầu rĩ bi quan là không làm được chuyện gì.
Trong xã hội hiện đại, một người phụ nữ tốt đã đủ chưa, hay còn phải yếu tố khác?
Người phụ nữ hoàn hảo "giỏi việc nước đảm việc nhà" khó lắm, đời này mấy ai được cả đâu. Ông trời có cho ai hết cái gì bao giờ, bản thân tôi chưa làm được, lo công việc lu bu. Chuyện nhà đã có mẹ lo. Đảm việc nhà là tôi "chết" ngay. Bây giờ làm việc mệt bã ra, về đến nhà chỉ lăn ra ngủ.
Thanh Thuý trong phim "Vũ điệu tử thần"
Đời con gái như hạt mưa sa?
Hạt sa chĩnh gạo, hạt ra vũng bùn...
Có người đàn ông tốt đủ chưa?
Tốt, nhưng phải biết thương yêu mình nữa. Không thương yêu mình thì cũng "chết". Như thế tinh thần của mình thoải mái, phấn chấn, mình sống hạnh phúc, từ đó công việc của mình tốt đẹp.
Quan niệm của Thúy về người đàn ông tốt?
Là người biết nghĩ đến gia đình là trên hết. Không nghĩ đến gia đình thì khi họ đi ra ngoài xã hội, môi trường xung quanh sẽ rất dễ khiến họ sa ngã. Phải biết yêu gia đình mới không sa ngã được. Mà người đàn ông tốt sẽ giúp mình sống tốt lên.
Người tốt luôn tỏa năng lượng?
Ở với người tốt sẽ tốt theo. Trước đây, tôi trẻ con lắm, may gặp những người lớn tuổi, lớn hơn 5 tuổi là ít nhất. Tôi nghĩ không gặp được những người như vậy, có lẽ tôi hư lắm. Tại tôi nổi tiếng quá sớm, 18, 19 tuổi đã nổi tiếng rồi, nếu không gặp những người đó, tôi sẽ kiêu ngạo, không coi ai ra gì. Rất may, mấy người đó kéo tôi lại.
Trong Nam có câu "Kéo xuống tát cho tỉnh". Lúc nào, mấy người đó cũng đối xử với tôi khiến tôi cảm giác mình là con số 0. Mình không là gì hết. Tự nhiên phải biết sống hòa nhã. Ở nhà thì được cưng, đi ra ngoài làm việc cũng được mọi người ưu ái lắm. Nếu không có mấy người lớn dạy chắc...
Trí tuệ và sắc đẹp, cái nào quan trọng, hấp dẫn hơn?
Trí tuệ nên nhỉnh hơn sắc đẹp. Một người đẹp mà không có trí tuệ thì chỉ hút người ta ở cái nhìn ban đầu, nhưng chỉ 5 phút sau người ta chán ngấy. Nhưng với những người có trí tuệ thì ngồi nói chuyện 3 tiếng đồng hồ vẫn có hứng để nói. Sự thông minh, duyên dáng và hiểu biết khỏa lấp được phần nhan sắc thiếu hụt đó. Người ta từ từ quên đi cái nhan sắc của họ, trí tuệ để lại lâu hơn.
Nhưng đàn ông yêu bằng mắt?