Mặc dù đã hội nhập toàn cầu, nhưng trong thực tế người tiêu dùng Việt Nam lại phải ăn những thực phẩm có chứa các chất có khả năng gây nguy hiểm cho sức khoẻ gấp 10, 20 hay 50 lần so với người tiêu dùng châu Âu, Mỹ…
Hiện Việt Nam chỉ có khoảng 800 mặt hàng thực phẩm được quy định tiêu chuẩn chất lượng. Thế nhưng sự khác nhau giữa “chuẩn” Việt Nam và thế giới đang có khoảng cách rất lớn.
Cụ thể như hàm lượng 3-MCPD trong nước tương theo quy định của các nước châu Âu là 0,02 mg/kg, còn Việt Nam thì quy định là 1 mg/kg trọng lượng cơ thể/ngày. Nước mắm cũng vậy, hiện nay, theo Food Chemical Codex, hàm lượng urê cho phép là dưới 5 mg/kg. Các doanh nghiệp thuộc Câu lạc bộ Nước chấm TPHCM lại kiến nghị hàm lượng cho phép trong nước mắm của Việt nam là 50 mg/kg, tức cao hơn 10 lần mà không lý giải rõ ràng về cơ sở của giới hạn hàm lượng này.
Rõ ràng việc Việt Nam phải xây dựng “chuẩn” vệ sinh an toàn thực phẩm gần hơn với chuẩn của thế giới là điều cần thiết nhằm 2 mục tiêu: vừa để bảo vệ sức khoẻ người tiêu dùng trong nước, vừa tạo điều kiện cho các sản phẩm Việt Nam có thể xuất khẩu vào thị trường các nước dễ dàng - nhất là trong thời điểm ẩm thực Việt Nam đang được quảng bá mạnh và được người tiêu dùng các nước ưa chuộng.
Theo Food Chemical Codex, trên thế giới có đến 1.077 chất được phép dùng trong thực phẩm với liều lượng quy định. Nhưng thực tế Việt Nam vẫn chưa cập nhật và quy định đẩy đủ về những chất này cũng như liều lượng được phép dùng.
Bên cạnh, việc đề ra tiêu chuẩn, quy chuẩn chất lượng cho hàng hoá cần một hệ thống kiểm nghiệm đo lường và hệ thống phòng thí nghiệm, các trang thiết bị kiểm tra đạt chuẩn đi kèm, mà điều này Việt Nam cũng chưa “chuẩn”.
Đã là chuẩn, thì chuẩn Việt Nam phải tương đương với chuẩn thế giới, không thể viện dẫn lý do trình độ sản xuất kém, công nghệ lạc hậu để cho phép chuẩn Việt Nam khác đi. Nếu cứ thế biết bao giờ Việt Nam mới thực sự “hội nhập”.
Theo Ngọc Thanh - Tô Giang
Báo SGTT